Em yêu tiếng nước em -bằng tiếng nước Anh

1.
Hôm qua lúc đưa khách thủ đô về lại khách sạn, do chói mắt, và cũng chưa thiệt hết bệnh, nên trong lúc hai bạn Hương và Lừng  ngồi sau nói líu lo cái gì đó, thì tui lại nhắm mắt mơ màng.
Trong cơn mơ, tui nghe loáng thoáng hình như mấy bản nói chuyện kỳ thị da đen đa trắng thì phải. Rồi khi ông xã tui lên tiếng chê rằng đệ nhất phu nhân quả là xấu thì bạn Lừng la lên liền là “Nói thế là anh đã kỳ thị người da đen rồi. Bà ấy chỉ thô người thôi chứ thực ra thì bà ấy đẹp chứ!”
ok, đại loại là vậy.
Tui thì chỉ băn khoăn là không biết tui có kỳ thị người VN bên này hay không thôi.
Số là sao tui có cảm giác rất oải mấy tiệm VN buôn bán quanh quanh nơi đông đúc người VN này nha.
Có một cái gì đó không có “thật thà và lương thiện.”
Tui nhớ hôm trước có người độc giả nói là họ đi mua bánh ướt ở tiệm TS. Khi về đến nhà mở ra thì nó bị thui nhão cả bên trong luôn. Nghĩ không biết có phải họ cạnh tranh rồi nói xấu không.
Cho đến hôm má tui cũng ra tiệm đó mua mấy pounds bánh ướt mang về thì bên trong nó không có phải là từng miếng bánh tráng lớn như bên ngoài, mà nó lụng vụn lụng vụn ra. Dù tiệm chỉ cách nhà má tui có mấy bước chân nhưng nghĩ cũng chẳng đáng nên phần nào nghi ngờ ăn không được thì đem bỏ.
Lần sau má tui lại đến mua. Rút kinh nghiệm, má tui nói với anh chàng chủ tiệm, “làm ơn lấy cho tui bánh mới nha chú!”
Anh chàng nói như chuông, “bánh cũ ở đây mắc hơn bánh mới bác ơi! Bởi vì ở đây làm gì có bánh cũ, làm ra không kịp bán mà!” Rõ ràng nghe có chướng không?

Một lần sáng sớm tui và ông xã ghé vào một tiệm phở có cả tên lẫn luổi trên đường Bolsa, nhưng không ngay trung tâm Bolsa. hai tô phở gà được bưng ra cùng 2 chén nước mắm gừng.
Trong đó có một chén có vẻ như ai đã chấm vào đó rồi, bởi nó lóng lánh mỡ và có cả một vài mẩu hành lá trong đó nữa.
Nhìn nó, tự dưng tui muối ọi. Tui kêu anh chàng phục vụ đến nói “Đổi dùm em chén nước mắm này đi anh, hình như đây là chén người ta ăn rồi.”
Anh chàng cầm cái  chén lên nhìn. Chắc cũng nghĩ như tôi. Anh ta đi ngay đến nơi người mang phở ra khi nãy, dí chén nước mắm vào mặt và nói cái gì đó.
Sau đó anh chàng mang ra cho tôi  một chén khác. Có điều, từ đầu đến đuôi chẳng nghe lấy một lời nào là xin lỗi!

Tương tự  như vậy, tui cũng đã mua phải thức ăn có mùi thiu từ  tiệm cơm chay VH, và từ tiệm chè HK rất nổi tiếng. Mình mua to-go về nhà mới giở ra ăn, cũng chỉ trong vòng có 10, 15 phút thôi. Về nhà rồi, chẳng lẽ quay ra mắng vốn. Nhưng cứ ấm ức: họ bán hàng mà không check lại sao?

Đến hôm đi làm mắt kiếng mới càng thấy rõ ràng là cái sự làm ăn rất chi là oải của người Việt.
Tiền bảo hiểm mình phải đóng nhưng sao đi ra làm kiếng có cảm giác chẳng khác nào thời xài bảo hiểm y tế ở Việt Nam vậy. Họ muốn tính sao thì tính à, giống như bố thí cho mình vậy.
Bảo hiểm trả cho mình tiền gọng kiếng là $120, tiền tròng kính là $60. Mấy nàng tiệm kiếng chỉ cho mình cái ô để lựa frame đúng với số tiền $120.
Tui nhìn mấy cái frame mà họ tự ra giá là $120 mà muốn cầm chọi vô mặt họ luôn. Toàn là hàng Trung quốc và nhìn rẻ tiền đến chán luôn vậy đó. Trong khi cái gọng kiếng giá chừng $60, $70 ở Costco là nó đẹp như mơ.
Nhưng như một kiểu ơn huệ của họ, “không lấy thì thôi, muốn cái đẹp thì bỏ thêm tiền.”
Đương nhiên, gọng kiếng nhìn được chỗ họ mắc gấp 2, gấp 3 lần trong Sam hay Costco. Tiếc là trong đó lại không xài bảo hiểm.
Rồi họ đề nghị làm thêm nào là tròng nhẹ, chống chóa,… Hỏi giá tổng cộng là $260, tức mình phải trả thêm, ngoài tiền co-pay và tiền hãng bảo hiểm trả.
Mang nguyên cái order đó vô trong Costco thì giá chỉ có hơn một nữa, $153. Ứa gan không.
Vậy mà nhiều người cũng đưa đầu vào cho bị cứa bằng lưỡi dao bọc đường của tình đồng hương mới ghê chứ.

Kể một vài vụ chơ thôi, chứ kể nữa chắc phải kể hoài.

2. Thay đổi không khí một chút đọc bài “Em yêu tiếng nước em bằng tiếng nước Anh” cho vui. Tựa bài này sếp Nhiên tui đặt đó.
Tóm tắt là có mấy đứa bé học trò ngồi nói chuyện nó phải học nói tiếng Việt và nghĩ về tiếng Việt như thế nào. Trong bài này, các bé đều là những người rất thích tiếng nói tiếng Việt, dù rằng trong suốt cuộc nói chuyện thì chẳng hề ló ra một câu tiếng Việt nào hết trơn á. Bé nói, viết toàn bằng tiếng Anh thôi.

Làm bài này xong, chưa kịp lên báo thì nhận được “bảng báo cáo” tui nhờ một cô giáo dạy Việt ngữ ở một trường high school làm giúp.
Trong bản báo cáo này, trong số mấy chục em gốc Việt thì chỉ có lác đác đâu dăm ba em là nói “em thích nói tiếng Việt” Còn lại thì tụi nó nói tụi nó không thich nói vì tiếng Việt khó quá, nó chỉ nói khi nào ba má nó ép, hay cô giáo nó ép thôi.
Nhưng điều khiến tui cười cả buổi chiều là cái đám ghét tiếng Việt này ghi lại cảm nhận ghét tiếng Việt của mình bằng tiếng Việt 🙂