Mình được gì khi mình chọn cách hành xử đó?

Xem như tui chính thức đóng cửa nhà này, để dọn về một ngôi nhà cũ.

Nhà cũ, tui mua cũng đã hơn một năm rồi, nơi đó tui tha về hầu hết những gì được gọi là blog mà tui viết từ nơi này, nơi khác, đặc biệt có cả entry đầu tiên trong đời viết blog của tui, dù chỉ có 2 dòng.

Tui đóng nơi này, như lời chia tay với những điều khiến tui rơi vào tình cảnh khó xử, với những điều khiến còm sĩ khó xử.

Blog như một xã hội thu nhỏ, trong đó mỗi người là một cá tính riêng, một thế giới riêng. 99% không ai biết ai ngoài đời cho đến khi bước chân vào blog này – thực ra là từ Người Việt Blog – để từ đó mình biết nhau, thân nhau và rồi… gầm gừ nhau, bươi móc nhau, hằn học nhau.

Không tính những độc giả thầm lặng, còm sĩ ở blog này, ít nhiều cũng đều đã quen biết nhau từ ngày đầu mới có blog, cũng gần 4 năm, hay người mới sau này cũng đâu dưới 1 năm. Chừng ấy thời gian, đáng ra mình phải xây dựng được sự thông cảm, thấu hiểu, san sẻ những suy nghĩ, những buồn vui… như người cùng chung một gia đình – dù rằng chỉ là gia đình blog – Thế mà sao mình lại đi làm điều ngược lại? Để nhiều người cảm thấy dè dặt nhau, xa lánh nhau, và có cả nỗi “sợ hãi” nhau?

Trong cùng một “nhà”, mình không thể chấp nhận được những dị biệt, những suy nghĩ khác nhau, cách nói năng khác nhau, thì bước ra ngoài xã hội lớn hơn, mình sẽ làm gì để đối diện với mọi thứ?

Mình được gì khi mình chọn cách hành xử đó?

Với riêng tui, tui được gì khi tui chấp nhận từ bỏ ngôi nhà này? Được thấy sự bình an, hồn nhiên, chân tình, không hằn học, sân si ở một ngôi nhà cũ nhưng lại mới.

Đó là lý do cho tất cả. Và đó là tui.

http://www.ngoclanisme.com

Posted in Chuyện đời

Tĩnh Tâm

Chiều nay đọc câu này trên Fb của đứa bạn thời đại học câu này:

“Đừng bao giờ đùa giỡn với cảm xúc của người khác, bởi vì bạn có thể giành chiến thắng, nhưng hậu quả là bạn chắc chắn sẽ mất đi người đó trong suốt cuộc đời của mình.”  – (Shakespeare).

Đọc thêm vài dòng cảm xúc của những đứa bạn khác. Nghĩ ngợi nhiều điều. Nhớ về nhiều thứ. Và lình xình trong suy tư “Nếu cười, cả thế giới sẽ cười cùng bạn. Nếu khóc, bạn sẽ chỉ khóc một mình.”

Sau cùng, quyết định: bế môn

Tĩnh Tâm

thien-phuong-phap-chua-benh

Posted in Chuyện đời

Đánh vợ ở Mỹ – có không?

Rõ ràng là chưa dứt câu:

“Tôi đang mơ giấc mộng dài/ Đừng lay tôi nhé cuộc đời chung quanh”

thì mấy cha nội kia thiếu điều như mang đại bác tới bắn luôn ngay bên lỗ tai🙂

Thiệt tình là tui không muốn mang tiếng làm “người ruồi gây máu lửa” hay là một “troublemaker” nên tui tu mấy hôm nay. Tại mấy người kêu tui thức nên nếu có chuyện gì tui mang ra kể bậy bạ nữa là tại mọi người nha🙂

Thức rồi thì việc đầu tiên là đi ăn cái đã, hehehe

Quên nói với mọi người là nhóm tụi tui đang trong cái project viết về một chục cái nhà hàng ở Little Saigon với sự bảo trợ của hãng Toyota nha.

Sở dĩ phải nhắc lại là bởi vì tui làm mấy món này thấy cũng được mà hỏng ai nói gì hết trơn, rồi ai biết làm sao để mà nấu tiếp 6-7 món còn lại🙂 Cho nên, xài luật rừng, ép mọi người ăn… bằng mắt rồi nói tui nghe là ngon dở thế nào (Nói rồi mới cho tám :p )




Giờ bắt đầu tám nè:

Trong bài trước, hình như thầy lý có nhắc đến tệ nạn đánh vợ ở Việt Nam, phải không?

Chuyện đàn ông ở Việt Nam đánh vợ te tua tơi tả như giẻ rách thì tui chứng kiến rồi, từ khi còn nhỏ ở trong xóm, đến khi lớn lên có gia đình cũng thấy ở trong xóm. Sợ. Rất là sợ.

Nhưng hình như nỗi sợ trong những lần tình cờ nhìn thấy đó, vẫn không khiến tui cảm thấy đến rợn người khi cách đây mấy tháng tui được nghe một cô kể chuyện “hậu trường sân khấu” về một ông nghệ sĩ nổi tiếng, từng là thần tượng, là nổi tiếng “ga-lăng” với biết bao người “trừng phạt” vợ mình như thế nào về tội “đi học nhảy đầm”, mà người yêu cầu cô vợ này đi học nhảy đầm chính là ba má chồng của cổ nha.

Tui nhớ lúc cô đó kể, tui chỉ nghe thôi mà da tui nó nổi gai lên hết😦 Tui hình dung ra ông đó trói hai tay cô vợ vô song cửa sổ, rồi tuốt dây nịt ra và quất…😦

Sau đó, ổng lấy lưỡi lam ra và bắt đầu cạo đầu cô vợ😦

Chưa hết, mỗi tối ông đi diễn, ổng bắt cô vợ phải đi theo, ngồi ngay cái ghế ổng để sẵn, để từ trên sân khấu ổng nhìn xuống là thấy cổ.

Mà chó chết một điều là ông đó lại cũng nổi tiếng là đào hoa, lắm đào lắm bồ lắm con luôn nghe.

Tui nghe kể, tui vừa thấy phẫn uất, vừa thấy ghê sợ, vừa thấy khốn khổ khốn nạn cho người phụ nữ.

Nhưng đó là chuyện ở VN, ở thế kỷ trước.

Trong khi ở Mỹ, vừa mới đây thôi, tui lại được nghe một bà kể rằng bả bị chồng đánh, em chồng đánh một tuần 7 bữa trong suốt hai mươi mấy năm (ở Mỹ), cho đến lúc bả ly thân được ổng là năm 2009 và ly dị năm 2011.

Mà không chỉ bà bị đánh mà mấy đứa con cũng bị, mà những đứa đó lại là những đứa lớn lên ở Mỹ này.

Tui nghe và ngạc nhiên đến sửng sốt. Tui hỏi chẳng lẽ bả chịu như vậy? Tại sao bả không gọi cảnh sát?

Bả nói cảnh sát có đến thường chứ, nhưng mà toàn là do hàng xóm gọi thôi, chứ chưa bao giờ bả hay các con bả gọi.

Tui lại hỏi, các con bả đi học ở đây, chẳng lẽ nó thấy chuyện đó là bình thường? Bả bảo bả dạy con theo kiểu Việt Nam, rằng đó là ba nó. Ổng có làm gì cũng không được cãi, không được gọi cảnh sát.

Mà cũng chính vì vậy nên có thể hiểu tại sao khi ổng ly dị bả, mấy đứa con mừng, dù người nào cũng đã ngoài 20.

Theo lời bà này kể, thì sau khi ly dị 2 năm, tức đến năm 2013, bả mới tá hỏa lồng đèn là ổng có tới 3 đứa con riêng ở VN, mà đứa lớn nhất đã 20 tuổi, chỉ nhỏ hơn thằng con út bả vài ba tuổi. Bà nói không biết đó có phải là lý do ổng đánh bả, khi mà bả thấy sao tiệm kinh doanh thì đắt mà tiền thì không thấy đâu.

Mới đây, ông này trở lại xin bà đến phụ giúp công việc ở tiệm, sau khi bị mấy nàng lớn nhỏ ở VN “lột sạch”. Mấy đứa con không chịu. Trong khi bà thì bảo, “Thôi, kệ ổng, dù gì ổng cũng là ba tụi con.” Vậy là bà cứ để ổng đến đó kiếm cơm, tối về nhà ổng ngủ. Vậy thôi, “Đàn bà VN mà NL”

“Cô là hên là ly dị được rồi, chấm dứt cảnh bị đánh rồi. Chứ nhiều bạn bè cô ở đây cũng bị chồng đánh hà rầm. NL không tin hả?” – bà nói với tui như vậy.

Chuyện này là sao mọi người?

Posted in Chuyện đời | 196 Comments

Xí, cho nghỉ chút

Buồn ngủ quá, không trả lời được những thắc mắc dễ thương của mọi người, nên cho, xí, đóng cửa ngủ chút🙂

Mai dậy từ từ trả lời nghen bà con.

Mọi chuyện với tui đều bình thường, mà vì thấy mọi người lao xao, làm tui cũng nôn nao, muốn nói một chút tí mà mắt cứ nhắm hí, nên thôi giờ ngủ tí, mai sẽ trả lời hỉ🙂

Thiệt tình là mở mắt hết lên rồi. Ngủ đây, mai gặp nói tiếp🙂

Quên, tặng mọi người mẫu Rao Vặt dễ thương nhất mà tui từng đọc nè:

11781739_10154498105568521_3130754182210008977_n

Posted in Chuyện đời | 141 Comments

Cô cho tôi biết là cô có đồng ý viết theo ý tôi không?

Đó là câu hỏi của một người mà tôi đã phỏng vấn, chuẩn bị viết bài.

Câu trả lời của tui là gì? hehehe

11781891_10154497667598521_1887472678273484539_n

Là vì đây là tài sản công ty nên tui không được chôm về nhà riêng, sorry, cầm nhầm riết quen tay🙂

Hehehe, đây cũng trả lời cho câu hỏi ở trên: người duy nhất có thể sửa bài tui theo ý mình là sếp tui thôi nha. Cho nên đừng ai đặt câu hỏi như trên, mắc công tui trả lời lại nổi điên🙂

Nhưng mà, Hahahaha. Đi làm báo, gặp những chuyện như vậy, hỏi sao không vui, không mê cái nghề quái đản này🙂

Posted in Chuyện đời | 52 Comments