Xin và Cho

1.

Hôm tối Thứ Sáu vừa rồi, đang ngồi coi tin tức, tự dưng mợ Diệp Lê ở đâu nhảy vô hỏi có muốn phỏng vấn gia đình anh Thạch Xuân Hiền, một gia đình tị nạn người Việt gốc Khơ Me vừa mới sang Mỹ sau 10 năm sống lẩn trốn ở Thái Lan không.

Tui nhớ mại mại là có đồng nghiệp làm rồi, nhưng để cho chắc ăn thì cũng vào tìm báo Người Việt đọc lại, thì quả thật là đã có bài viết xong xuôi hết rồi.

Nhưng, có lẽ từ chỗ đọc bài của đồng  nghiệp, mà tự dưng thấy cần phải giúp họ. Mà tự mình giúp thì đâu có được bao nhiêu. Nhớ lời nhắn nhủ của một số bạn bè, “Mai mốt có chuyện gì thì nhớ hú cho ké với.” hehehe.

Thế là “tài lảnh tài lanh” nhảy vô Facebook viết cái status với 1 cái tít rất ư là… Tui, đó là “Cho Tui Xin Tiền.”

Hehehe, huỵch tẹt đến… trắng trợn. Nhưng mà tui biết là tui đang viết cho bạn bè mình đọc, và cả những độc giả của mình. Mà, những người này thì đã biết mình là ai, và biết mình đang làm gì rồi, biết cả cách mình nói chuyện lẫn… xin tiền, nên, chỉ sau 2-3  ngày cũng có cỡ cỡ $2,000 rồi nha 🙂

Nhớ nhất cũng là mợ Diệp, vừa thấy status tui posted lên, mở chạy vô “lai lai” rồi nói “iu chị quá!” hahahaha, “đưa tiền đây chứ iu iu gì!”  hehehhe, vậy là hai vợ chồng nghèo xác nghèo xơ đó lại trở thành người mở hàng 🙂

Để rồi chưa đầy 5 phút sau, có người nhắn tin “$200. Ứng trước dùm.” heheh, chơi luôn 🙂

Rồi lại có người cũng thích làm chuyện “bao đồng” như tui, nhắn  “Cô giáo cứ mạnh tay nhận quần áo, đồ gia dụng trong nhà v.v để giúp đỡ gia đình tỵ nạn mới qua ở SD đi.  Chuyến này tui đem sức trâu ra giúp đóng thùng, khuân vác, làm tài xế (nếu cần) đem xuống cho họ khỏi cần gởi tốn tiền cước.”

Haizza, chỉ định “móc túi” bạn bè gom lại thành vài trăm rồi nhờ người cầm xuống cho họ, nhưng kiểu này thì, chơi luôn. Ai muốn cho đồ gì cứ mang đến Người Việt, nhận luôn, có người thầu chuyện khiêng vác chở đi mà 🙂

2.

Mình xin, thì biết chắc sẽ có người cho, không nhiều thì ít.

Nhưng mà khi nghe lý do mọi người cho, tự dưng thấy rưng rưng.

Người cho vì, “Nhìn họ, thấy mình hồi trước, mới qua, không được ai giúp. Giờ mình ổn định rồi, giúp họ để họ không thấy tủi thân như mình ngày trước.”

Người cho vì, “Hồi đó mình qua cũng được người này người kia giúp, giờ mình giúp lại người khác.”

Người cho vì, “Giúp được ai là do duyên thôi, đâu phải ai mình cũng giúp.”

Người cho vì, “Họ qua diện tị nạn thì chắc chắn được chính phủ trợ cấp buổi đầu. Nhưng giúp họ lúc này vẫn là đáng quý nhất, sau này thì không cần nữa.”

Và nhiều người cho… chỉ đưa tiền, hỏng nói gì hết 🙂

Mà không chỉ có người ở đây cho, có bạn bè và học trò tui ở VN cũng cho nữa 🙂

Không dừng lại ở đó, khi người ta nhìn thấy điều gì đó chạm đến… trái tim thì họ lại tự động kêu gọi cho mình nữa chứ. Người này người kia tự shared cái status “Cho tui xin tiền” rất bộc trực trên cho người quen mình biết. Và bạn Thanh Tâm-Khoa Cát bên Saigon TV cũng mang điều này lên nói trong chương trình cuối tuần luôn.

Vậy là tự dưng thấy điện thoại bàn làm việc mình reng, “Tui nghe cô Khoa Cát nói là muốn giúp thì liên lạc với cô NL bên báo NV” – Dạ 🙂

3.

Nãy giờ nghe thấy chuyện xin sao mà dễ dàng quá hén, vì nghe nói hết người này đến người kia cho 🙂

Nhưng mà, hehehe, thiệt tình là mình làm chuyện “quỡn” vầy thì cũng có nhiều người “quỡn” chuyện khác.

Đó là họ đi xăm xoi cái chuyện “Cho tui xin tiền” với rất nhiều lời cảnh báo, nghi ngờ, như thể đây là một trong những kiểu lừa đảo mới 🙂

Ừ, thì người tị nạn sang đây dĩ nhiên có sự giúp đỡ của chính phủ rồi. Nhưng mà chuyện tui muốn giúp họ là chuyện của tui, cách tui xin tiền bạn bè, người quen của mình như thế nào để giúp thêm cho họ, cũng là chuyện của tui. Đâu có luật nào cấm tui giúp người mới sang đâu hén 🙂

Thiệt đúng là không có cái quỡn nào giống cái quỡn nào hết trơn 🙂

 

Posted in Chuyện đời | 2 Comments

Tui có bồ!

Đang ngồi gật gà gật gù buồn ngủ, thấy máy tính báo có email gửi đến.

Của nhỏ em. Giương mắt đang được chống lên bằng 2 cây tăm, thấy “Tui có bồ!” What! Hai cây tăm rớt xuống, khỏi chống mà con mắt mở bự như cái tô!

“Con tui có bồ!”

Hahahaha, ra là đọc thiếu mất một chữ, hehehehe.

Con tui, không phải, con của mợ Hến, có bồ, mà mở la như bánh khét, rên như chè thiu!

Thôi, mọi người tự đọc đi, để coi ai rớt vô hoàn cảnh này thì thấy có đồng minh 🙂


Con tui có bồ!

Thiệt khổ dễ sợ! Nếu như chuyện ‘có bồ’ này xảy ra với thằng anh đang học đại học của nó thì đỡ biết mấy, nhưng đằng này không phải vậy, đứa có bồ lại là nó, thằng tiểu tử út nhà tui. Mà thiệt tình là cũng vì cái chuyện này mà nó làm tui mất ăn, mất ngủ, lên cân hổm rày.

Cùng một cha một mẹ sinh ra, trong khi anh nó ruột để ngoài da, thì nó lại thuộc dạng ruột cất trong tủ sắt, phải vặn đúng số hay bấm đúng mật mã thì mới mở được, còn không thì cho dù có lấy búa đập hay lấy xà beng nạy thì nó cũng trơ trơ. Đã vậy, từ khi trổ giò, bể tiếng đổi giọng, tánh tình của nó cũng đổi theo. Nhưng phải chi nó thay đổi theo chiều hướng dễ thương thì có gì đâu để mà phàn nàn, đằng này nó lại thay đổi theo chiều hướng…dễ đục! Hỏi nó một câu, nó trả lời lí nhí, tui nghe không rõ, hỏi lại lần nữa thì nó trừng mắt nhìn tui như nhìn…má nó, làm tui nhiều lần “sợ” quá, muốn chạy đi lấy cây roi mây liền lập tức! Hehehe!

Tóc tai, quần áo của nó, có thể nói là theo trường phái…bá đạo, mười hai con giáp thì nó giống con giáp thứ mười ba! Có lần nó theo đám bạn vô tiệm Goodwill, rinh về một cái áo gió đủ màu bảy sắc cầu vòng. Tui hỏi nó, “Con có biết áo này là áo con gái không?”, nó nói nó biết, nhưng tại nó thích nên nó mua nó mặc, tui nói trong bụng, “Thôi rồi còn chi đâu con ơi!”. Anh tui nói nó là đứa có cá tính. Tui cũng không biết điều đó tốt hay xấu. Phải chi nó có…cá hồi, cá nục, hay cá rô phi gì đó thì tui còn biết đường mà…nấu, còn cá tính thì ai biết đường đâu mà đỡ! Duy có một điều tui luôn chắc chắn, nó là một đứa có ý chí mạnh mẽ, và điều gì nó muốn làm thì nó sẽ làm cho bằng được.

Bà thầy bói dặn tui là phải để ý đến thằng nhóc này, nó thuộc loại lù khù vác cái lu chạy. Tui nghe lời bả, để ý đến nó nhiều hơn, cứ đi theo canh chừng coi nó có “âm mưu” làm chuyện gì “mờ ám” không, để tui còn kịp thời ngăn chặn. Nhưng nói thì nói vậy chứ tui nghĩ chắc không sao, gì chứ cỡ “cái lu” thì dễ như cơm bữa, có gì đâu mà lo, nhà tui hồi xưa lu khạp đựng chanh muối đầy nhà, có chết thằng tây nào đâu! Tui mà! Hehehe!

Nhưng, có chữ nhưng là thấy mệt rồi nha, khi đến một ngày, nó đi học về, đứng trước mặt tui với ba nó, trịnh trọng thông báo “Con báo với ba má một tin mừng là con có bạn gái rồi!”, thì trong mắt tui, nó không còn thuộc loại lù khù vác cái lu chạy nữa, mà nó thuộc loại ….lầm lì vác thùng phuy mà chạy, nhưng không phải thùng phuy loại nhỏ tầm thường, mà là thùng phuy bự chà bá lửa, y như mấy cái thùng phuy chứa nước ở nhà tui hồi xửa hồi xưa!

Nó nói xong, đứng chờ phản ứng của tui với ba nó. Trong khi ba nó nghe xong thì cười cười, chừng như hãnh diện vì…con hơn cha nhà có phúc, còn tui thì giống như….đứng hình! Trong đầu tui lóe lên ngay những nỗi lo, lo là nó sẽ ham chuyện bồ bịch rồi không chịu học hành, lo là không biết nó có nhận thức được chuyện nó đang làm hay không, nó mới gần mười bảy tuổi, và nỗi lo lớn nhất là nguy cơ tui phải làm..bà nội, nghĩ đến đó thôi là tui đã muốn bóp cổ nó cho nó lè lưỡi cho rồi!

Tui đem chuyện “động trời” này “méc” với ông bà Ngoại và ông bà Tám. Ông bà Ngoại nghe xong cười khoái chí, “Thằng cháu của ông bà lớn rồi, chuyện nó có bồ nghe vui quá!”, tui cười cười theo Ngoại mà mặt tui méo xẹo như…củ ấu. Ông Tám thì phán một câu, “Vậy là tốt, coi như biết được giới tính của nó, còn đỡ hơn nó về thông báo nó có bạn trai!”, ừa thì mừng, coi như nhà tui sẽ không bị mất giống, vấn đề là nó còn nhỏ quá! Đến bà Tám thì cắc cớ hơn, “Bà cứ bình tĩnh, đừng bấn loạn, chuyện bà nên làm liền và ngay bây giờ là kêu nó dẫn con nhỏ đó về cho bà coi mắt, coi mũi, coi chưn, coi cẳng, để đến khi nó báo tin là bà sắp có cháu nội thì bà cũng được an ủi phần nào vì biết cháu bà cũng dễ thương! hihihi”, thiệt là bó tay, tui thề với lòng mình sau này có chuyện gì thì tui sẽ đi méc với bà Bảy hay bà Chín, còn bà Tám này tui cho bả dìa hiu là vừa rồi! Hừ!

Tối hôm đó, cơm nước xong, tui lù lù đi lên phòng của nó, tui nhìn nó, nó nhìn tui, sau một bài giảng đạo (tui giảng nó nghe chứ hông phải nó giảng tui nghe!), tui hỏi đùa, “Con có nói với bạn con là con thích nó chưa?”, nó đáp tỉnh bơ, “Dạ rồi”, tui hỏi giỡn thêm một câu “Con có…kiss nó chưa?”, ai dè nó cũng trả lời tỉnh bơ, “Dạ rồi!”, tui hoảng quá không dám hỏi thêm một câu nào, sợ lại phải nghe chữ “Dạ rồi” lần nữa là kể như…Đời Cô Lựu luôn! Bước ra khỏi phòng nó mà tui không hiểu “vì sao thân tui run, vì sao chân không vững, vì sao và vì sao”!!!

Từ hôm đó tới nay, cứ mỗi lần xin được đi chơi với bạn gái là anh chàng hí ha hí hửng, chải chuốc cả buổi. Tánh làm biếng vẫn còn, nhưng đã biết dọn dẹp phòng ốc gọn gàng hơn, lau chùi xe cộ kỹ hơn. Bữa Valentine đi chơi về, anh chàng còn kể cho tui nghe hai cô cậu đã quen nhau như thế nào, ngỏ lời như thế nào. Nhìn con vừa kể vừa cười, mắt toát lên niềm vui hạnh phúc, tui cũng cảm thấy vui lây, nhưng xen vào đó vẫn là một nỗi lo. Ngoài việc dặn dò con những điều cần căn dặn, tui không biết mình còn cần phải làm thêm những điều gì khác nữa không. Nó còn nhỏ quá, nó còn phải học cho xong trung học rồi lên đại học rồi phải có việc làm ổn định, tui lo nó làm chuyện nông nỗi rồi dang dở tương lai. Bởi vậy mới nói:
Có con ở độ tuổi teen
Nội lo cho nó, đủ điên cái đầu!

Không biết những bà má khác khi nghe con trai báo tin có bạn gái thì phản ứng như thế nào hén, có ‘ngồi trên đống lửa’ như tui hông ta! Thiệt khổ dễ sợ!

Thị Hến.

Posted in Chuyện đời | 30 Comments

Nhớ đâu nói đó

1.

Đi làm việc ngày cuối tuần. Mấy cô ngoài front desk gọi “Xin mời ban biên tập ra phía trước có người cần gặp.”

Sếp Th. kêu tui “Em ra coi có chuyện gì.”

Một ông bác chắc phải ngoài 70, gương mặt hiền khô, nói, “Tôi có chuyện này mà không biết nhờ ai nên đến đâu hỏi thử xem các cô có thể giúp dùm tôi không.”

Chuyện của ông là vầy: ông có một người quen ở Arkansas. Lâu nay, ông gọi liên lạc với người này qua số cell phone của 2 đứa con của người quen đó, nhưng bây giờ họ đổi số phone hết rồi, nên ông không còn biết cách nào liên lạc được hết.

“Nhưng tôi có địa chỉ của chỗ apartment họ ở. Vậy có cách nào giúp tôi tìm được số phone nhà đó không?” Ông hỏi.

Tui nói tui không dám hứa có tìm được không, nhưng tui sẽ thử, chỉ sợ là người ta không còn ở địa chỉ đó thôi.

Ông lúi húi moi từ trong ví ra mảnh giấy nhỏ có ghi tên 2 người, không phải tên họ Việt, và 2 số phone, bên dưới là địa chỉ.

Tui hỏi ông người quen ông tên gì. Ông đọc, rồi nói, “Người này là người Lào.”

Ồ, đồng nghiệp cũ của bác hả? – Tui tò mò vừa ghi vừa hỏi.

“Không, cô ạ. Đó là con dâu của tôi.” Chưa kịp mở miệng tài lanh “muốn tìm con dâu sao bác không hỏi thằng con bác?” thì ông đã nói ngay “Nhưng chúng nó bỏ nhau lâu rồi. Thằng con tôi đã về Cali, có vợ con khác rồi. Tui muốn tìm để gửi cho nó ít tiền, tội nghiệp, nó cũng nghèo.”

Ra là 2 người mà ông vẫn gọi liên lạc trước đây là cháu nội ông. “Nó đẻ cho tôi đến 4 đứa cháu lận. Nhưng thằng con tôi bỏ đi rồi. Khoảng hơn 1 năm trước tôi vẫn còn gọi nói chuyện được với tụi nó, rồi nó đổi số, tôi gọi hoài không được mà không biết làm sao.”

“Tết rồi không tìm được để gửi cho chúng ít tiền, tôi thấy áy náy quá.” Ông tâm sự, mặt buồn so.

Dò theo địa chỉ ông cho, tui biết đó là một apartment ở Fort Smith, AR. Số điện thoại nhà đó không được public, cũng không chắc con dâu ông còn ở đó hay không. Chỉ còn cách chờ thứ Hai gọi đến cho người quản lý rồi kể lể thử xem họ có giúp tìm xem chủ nhà có phải là người đó không, rồi xin số phone cho ông bố chồng quá là tình cảm đó.

2.

Cách đây mấy ngày, tui ngồi đọc lại một entry tui viết trên blog cách đây cũng phải 3 năm.

Thật tình, tui đã mang một thái độ rất hăm hở khi đi tìm lại entry này, với mục đích chứng minh cho một câu chuyện mình đang nói tới.

Entry đó dẫn dắt nhiều câu chuyện nhỏ liên quan đến chủ đề mà tui muốn nói.

Và tui đã phải đọc đi đọc lại một trong những điều tui đưa ra dẫn chứng.

Đọc xong, cảm thấy hình như mình đã có phần cay nghiệt trong suy nghĩ khi nhận xét về hiện tượng mình chứng kiến. Bần thần cả một buổi. Kéo dài theo một nỗi gì như ăn năn…

Ra là, cùng một hiện tượng, nhưng cách mình nhìn, nhận xét, đánh giá thay đổi theo thời gian và kinh nghiệm sống, cùng những trải nghiệm mình có trong đời.

Đã từng nói với chính mình rằng mỗi người đều có những lý do cho việc làm của họ. mình không là họ nên có thể chẳng thể nào thấu hiểu hết mọi điều. Thế nên, khi có cơ hội được nghe, được giải thích, thì hãy biết lắng nghe và thấu hiểu.

Tập buông bỏ. Hãy buông bỏ.

Nghĩ vậy, tui cảm thấy điều mà trước đây mình từng uất ức 10, giờ chỉ còn một nửa. Cũng là nhẹ nhàng, cho chính mình.

3.

Trưa nay đi trên xe, nghe lại bài hát này, như một định nghĩa về tình yêu – cho ngày Tình Nhân đang đến.

Tình yêu không có chỗ cho những so đo, toan tính.

Tình yêu không có chỗ cho tị nạnh, sân si

“Yêu – là cho đi cuộc đời mà chỉ mong lấy lại nụ cười” – 1 câu trong 1 bài hát được 1 cô bạn cùng lớp đại học hát cho nghe và nhớ mãi đến bây giờ.

Một cách đơn giản hơn: Yêu em, vì đó chính là em!

“Không cần biết em là ai,
Không cần biết em từ đâu.
Không cần biết em ngày sau,
Ta yêu em bằng mấy ngàn biển rộng.
Ta yêu em qua Đông tàn ngày tận.
Yêu em như yêu vùng trời mênh mông.
Không cần biết đêm dài sâu,
Không cần biết bao gầy hao.
Ta ngồi đếm tên thời gian,
Nghe thương yêu dâng cao như ngọn đồi,
Như xa xôi nay quay về gần gũi.
Yêu em khi chỉ biết đó là em.

Để rồi từ đó, ta yêu em không ngại ngần.
Để rồi từ đó trong bước chân nghe gần hơn.
Một ngày lại đến trái tim ta dại buồn,
Rồi từng chiều lên mang nỗi buồn vô biên.
Cho dù biết em rồi đi, cho dù biết không chờ chi.
Nhưng lòng vẫn nghe cuồng si,
Nghe trong ta quên đi lòng sầu hận.
Ta yêu em chưa bao giờ một lần…

Yêu em vì chỉ biết đó là em
Không cần biết đêm dài sâu,
Không cần biết bao gầy hao.
Ta ngồi đếm tên thời gian,
Nghe thương yêu dâng cao như ngọn đồi,
Như xa xôi nay quay về gần gũi.
Yêu em khi chỉ biết đó là em.

Posted in Chuyện đời | 19 Comments

Những món ăn ngày thơ bé

“Bồ cũ” đi làm về, thấy tui ôm cái phone hay ngồi nơi laptop là hỏi, “Bà làm gì đó?” Nếu nghe “chơi game” thì bổ sẽ nói “Bình yên cho facebook”. Nếu nghe “Đang coi Facebook” là bổ phán “nhìn cái mặt nhăn nhăn, cái mỏ chu chu là tui biết bà đang đi chửi lộn với ai rồi phải không?” Hehehe, biết thì đừng hỏi 🙂

Mà nghe hỏi thấy ghét, lại thêm thấy ghét mấy người nói chuyện thấy ghét nên không thèm “chửi lộn” nữa, giờ đi ăn, nói chuyện ăn, những món ăn chỉ còn trong ký ức.

1.

Hôm bữa bà sếp mang đi cho mấy cục kẹo “nuga” của Korean (hay của Nhật, quên rồi) Những cục kẹo nuga được cắt thành hình chữ nhật, gói trong những lớp vỏ đủ màu xanh, tím, đỏ, vàng nhìn rất sang trọng, bắt mắt.

Xé vỏ bọc. Cầm lấy cục kẹo màu trắng sữa, cắn 1 cái. Nhai nhồm nhoàm. Ồ, không giống nuga ngày thơ bé rồi. Nó ngọt gắt quá!

Nhớ ngày xưa, ngoài kẹo dừa thì nuga là một trong những món kẹo “sang trọng” thỉnh thoảng được má mua cho ăn. Những cục kẹo nuga hình vuông màu sữa đục, lấp ló mấy hột đậu phộng cà nhỏ, gói bằng giấy dầu.

Mở giấy ra, bỏ cục kẹo vào miệng. Nhai. Mùi sữa pha bột béo béo hòa với đậu phộng giòn giòn, kẹo không mềm èo, cũng chẳng phải cứng ngắc, lại không quá dẻo đến dính răng. Vừa nhai vừa nuốt vị ngọt vừa đủ của nó. Ngon tận tim 🙂 Nhai xong 1 cục, phải mở tiếp cục thứ 2, rồi từ từ mà ăn hết phần được chia trước khi rình rình xem ai còn thì… xin 🙂

2.

Ăn kẹo nuga lại nhớ qua kẹo đục.

hehehe, nghe tên “kẹo đục” là thấy muốn ăn dọng rồi, không biết ai lại đặt cho nó cái tên mắc cười vậy không biết.

Kẹo đục, hình như có nơi gọi là kẹo bột. Là những cục kẹo không bao giờ có hỉnh thù giống y chang nhau, chỉ có cỡ cỡ nhau thôi, chừng bằng lóng tay cái, làm bằng đường vàng nên cục kẹo có màu vàng, hehe.

Không giống nuga, kẹo đục cứng hơn, nhưng không phải kiểu cứng giòn, mà cứng dai, ăn nghe vị gừng 🙂 Bên ngoài cục kẹp đục phủ một lớp bột mì trắng bóc. Ăn kẹo này lúc nào cũng phải có động tác đi kèm là cầm cục kẹo vỗ vỗ vào tay cho bay đi lớp bột, nếu không khi ăn bột dính miệng dính mỏ tùm lum.

Kẹo này là kẹo con nhà nghèo, nên chắc sẽ  có nhiều người không biết. Ngày tui còn đi học tiểu học, rồi lên cấp hai, trước cổng trường hay trong căn-tin, cả những tiệm tạp hóa trong xóm cũng có bán món kẹo này.

3.

Nhớ hàng gánh bán kẹo đục là nhớ luôn đến gánh chuối ngào đường.

Món này ngày xưa trong xóm tui thấy người ta bán, mà sau này tìm hoài chẳng thấy bóng dáng nó đâu.

Gánh chuối ngào đường có một chiếc chảo ta đùng đầy muội than bên ngoài, chứa trong nó là nước đường, đặt trên cái bếp. Những trái chuối sáp nhỏ, còn xanh, được lột vỏ, thả vào trong chảo nước đường đó. Lát sau trái chuối được vớt ra có màu nâu đỏ đẹp ơi là đẹp.

Dì bán chuối dùng que tre xỏ xiên qua trái chuối đã ngào đường, xếp lên vĩ đặt ngang chảo, cho rỏ nước đường còn dư xuống.

Cầm chiếc que, cắn miếng chuối màu nâu đỏ, vị ngọt ngọt của chuối vừa được luộc chín tới trong chảo nước đường, cùng với độ dẻo đặc trưng của chuối sáp tạo nên một khẩu vị độc đáo cho món chuối ngào này.

4.

Món nữa vừa được một đồng nghiệp nhắc đến là món bánh mì chan.

Hỏi đồng nghiệp về ăn Tết Sài Gòn ăn món gì ngon. Bản nói, “Em ăn bánh mì chan không à! Vì em thích món đó, mà ở Sài Gòn không còn ai bán, chỉ có dưới quê còn thôi.”

Bánh mì chan là món ăn khoái khẩu của tuổi thơ tui, mà trong một bài nào đó tui nhắc rồi.

Không biết mấy ai còn nhớ những gánh bánh mì hay xe bánh mì có cái cù lao đựng xíu mại, giữa có than hồng giữ nóng?

Những viên xíu mại bé bé (thời đó có cái gì to đâu) nổi trong đám nước sốt màu đỏ của cà chua và dầu hột điều, với nhiều hành lá xanh cắt nhỏ điểm xuyết. Nhìn thôi là đã thèm chảy nước miếng rồi.

Ngày đó thỉnh thoảng mới có tiền mua bánh mì chan.

Những ổ bánh mì con cóc được ủ trong cái bao bố tời. Không đủ tiền ăn 1 ổ đâu, chỉ là nửa ổ thôi. Bà bán bánh mì xẻ dọc ổ bánh, rồi tay với lấy cái muỗng canh để sẵn trong cù lao, thoăn thoắt múc nước sốt hòa với mỡ với hành đó chan  như tưới vào khúc bánh mì bé tí. Nhét thêm lát dưa leo, cọng ngò, lát ớt. Xịt thêm chút nước tương. Rắc ít tiêu. Cầm tờ giấy báo rọc nhỏ sẵn gói lại. Đưa cho mình.

Tuột tờ giấy gói xuống, quấn ngang đuôi bánh mì, nếu không muốn nước sốt nhiểu vào quần áo. Đưa bánh mì lên miệng cắn một phát.

Ui chao ôi.

Thôi, đi ngủ. Thèm bánh mì chan kiểu đó quá rồi 🙂

Posted in Chuyện đời | 26 Comments

Cái tật hay nói…

1.

Đó là tui nói tui.

Mà nói nhiều thì chúng ghét, tui biết vậy luôn, nhưng biết mà cũng hỏng có nín được, hehehe. Đến nỗi có lần một trong những ông sếp tui nói nửa đùa nửa thật, “Coi còn có chỗ nào khác tống nó đi cho khuất mắt!”

Người ta hay khuyên kiểu cứ mắt nhắm tai ngơ, thiên hạ làm gì mặc xác họ, không mắc mớ gì đến mình là được. Ừ, thì đúng rồi. Nhưng mà đó là thiên hạ, là người dưng. Còn người có liên quan đến mình, trong công việc, trong các mối quan hệ thân thiết, thì ngơ là ngơ làm sao, trừ khi tui bị… câm và tay không gõ bàn phím được, hehe

Thí dụ, một người quyền cao chức trọng hơn tui, đang thao thao ca ngợi ông A làm bài thơ đó hay bá chấy bọ chét. Mà, tui biết, bài thơ đó ông A chỉ lượm của ông B thôi, thì tui làm sao? Dĩ nhiên là tui phải nói “Bố ơi, bài đó của ông B.” Đơn giản vậy thôi. Nhưng, có người bảo tui mắc gì nói cho quan quyền phật ý, người ta không muốn mình chỉ ra chỗ nhầm lẫn của họ. Haha, ui trời, xin lỗi, tui nín hỏng được mà 🙂

Thí dụ khác, một người khoe với tui hay đọc sách thánh hiền, coi những chương trình đề cao cái đẹp, sự lương thiện, hướng đến chân thiện mỹ… Mà, tui biết, người đó hành xử với bạn bè, người thân có những khi rất… cà chớn. Vậy là, tui sẽ không thể nào im lặng lắng nghe cho yên ổn, mà phải bật ra câu, “Ủa, coi điều hay mà không bắt chước được vậy coi chi, vô bổ!” Hehe, đại loại vậy. Và kết quả là mình sẽ lãnh liền thái độ không mấy thiện cảm của đối phương, thậm chí “bị chửi” liền tức khắc (mà chửi tui, tức là đang khẳng định điều tui nói đúng, hahaha)

2.

Đó là nói lòng vòng quanh mình. Giờ nói xa xa.

Tui đi dự buổi khai mạc triển lãm của một hội nhiếp ảnh. Sau một buổi hết người này đến người khác lên nói cả tiếng đồng hồ hơn, đến nỗi 1 ông ngồi gần tui vừa thấy một bà phát biểu vừa xong, thì bật lên câu “Còn ai ở đây chưa nói thì lên nói hết luôn đi!”, thì đến phần cắt băng khai mạc.

Hehehe, từng người từng người được “rủ” lên để cắt băng. Số người lên hỏng biết bao nhiêu mà khi tui quay lại nhìn thì chỉ có lác đác vài người ngồi bên dưới, còn lại rủ nhau lên cắt băng hết rồi.

Nghe người rủ hỏi mấy cô tiếp tân “có mấy cây kéo?”, mấy cổ nói “4” – Không sao, mỗi người cắt 1 chút cho vui. Thế là cứ hết người này đến người khác chuyền nhau 4 cây kéo, mỗi người nhấp 1 miếng vải. Đến người cuối cùng nhìn qua nhìn lại, nói “Ủa, hết rồi hả, vậy tui cắt đứr luôn nghen!”

hahaha, cái này gọi là cái gì trời!

Chuyện vậy kêu tui nín, đừng kể, đừng nói, sao tui nín được 🙂

3.

Lại nhớ hồi báo chí trong nước chửi tưng bừng vụ giựt áo mưa ở Hà Nội.

Chuyện đại loại là một nhà tài trợ của Đức hay Hà Lan gì đó, tui không nhớ rõ, trong 1 chiến dịch quảng cáo, họ mang áo đi mưa ra để tặng người tham dự.

Thay vì người trong ban tổ chức sẽ lần lượt phát cho những ai có mặt, thì dân tình vì sợ đến lượt mình không còn nên một, hai, ba, nhào vô giựt luôn. Tạo nên sự náo loạn không khác gì đám cướp cạn.

Dĩ nhiên hình ảnh đó chẳng đẹp đẽ gì. Mà không đẹp nên mới bị phê phán.

Nhưng rồi ít lâu sau, ngay tại phòng sinh hoạt báo NV, trong một lần tổ chức cho bà con coi World Cup, thì những người trong văn phòng của ông Lou Correa, khi đó là TNS, mới mang đến đâu chừng 20 cái áo thun có in tên ông, như 1 cách quảng cáo, để phát cho người xem đá banh.

Người xem thì đông, mà áo thì ít, nhớ khi đó, trong giờ giải lao, họ hỏi ai muốn mặc áo có in quảng cáo đó thì giơ tay họ tặng. Một số người giơ tay liền. Thế là người ta cầm áo đi xuống để đưa. Nhưng mà mới bước có mấy bước, đưa được tận tay 1 vài người thì cũng bị đám đông giựt phắt. Nghĩa là ai nhanh tay giựt được thì giựt, không cần tặng tiếc gì hết.

Thử hỏi, 2 chuyện kể trên có gì khác nhau về cả hiện tượng lẫn bản chất không?

Thế là tui ngứa miệng mang ra kể trên blog, kể xong cái tui bị “la” 🙂

hehehe, cái tật hay nói và cũng gặp vạ nhiều vậy đó, mà sao chưa bỏ được 🙂

.

Posted in Chuyện đời | 40 Comments