Kể chuyện thi vào quốc tịch

Sáng nay, một chị bạn gọi điện đến í ới, “Lan ơi, em thi quốc tịch rồi phải không? Chúc mừng nha, bla bla bla”
Chị nói chị sắp sửa thi, nên gọi hỏi kinh nghiệm.
Chị hỏi, “Nè em, lúc vô phòng thi đó, mình là người đóng cửa hay người phỏng vấn mình đóng cửa?”
“what?” Tui sửng sốt. “Đi thi có vụ gì vậy? Người ta ra đọc tên mình rồi mình đi theo họ vào phòng họ chỉ, ai để ý cửa nẻo gì đâu!”
Chị cười nói, “Trời ơi, em ơi, chị dốt ba cái chuyện nguyên tắc đó, nhưng mà mấy người nói với chị nào là khi vô phòng thì mình phải nhẹ nhàng khép cửa lại, rồi phải đợi người ta mời mới được ngồi xuống ghế. À, khi em vô thi, cái giỏ của em để ở đâu?”
“Em đeo trên người em chứ đâu,” tui trả lời.
“Người ta nói với chị là phải nhẹ nhàng để cái giỏ xuống đất, cạnh ghế của mình, không được để lên ghế trống. Ngồi thẳng, hai tay đặt trên bàn, thái độ phải khép nép, nhẹ nhàng….”
Nghe chị nói đến đó, tui không thể nhịn được nữa, phải phá lên cười, “Thôi, dẹp đi. Ai qui định cho chị vậy? trời ơi là trời, chị làm ơn học đủ 100 câu hỏi là được rồi.”
Đến là khổ với những lời hăm he của này của mấy ông bà già VN hù dọa người yếu bóng vía!

Để tui kể tường tận chuyện tui đi thi cho nghe.
Giấy hẹn của tui là lúc 7 giờ 20 sáng (ở cái xứ này mà hẹn giờ này là khốn khổ cho nhiều người không quen thức sớm lắm đó!)
Tui có mặt trước 5 phút. Sau khi qua khâu kiểm tra như lên máy bay, tui phải bỏ điện thoại ở ngoài, và đi vào trong.
 Để cái thư hẹn của mình vào chỗ yêu cầu, tui ngồi chờ. Trong phòng cũng chừng hơn chục người, đủ các sắc dân.
Khoảng 15-20 phút sau, một ông Mỹ già thò đầu ra gọi tên tui. Tui bước vào theo ổng.
Vừa nói những câu chào xã giao, tui vừa theo chân ổng vào phòng ổng chỉ.
Đang nhìn quanh coi mình ngồi ở đâu thì ổng kêu giơ tay phải lên. Thế là tui giơ tay phải lên, ổng nói bla bla gì đó, xong, tui nói “Yes”
hehehehe, giờ này mà hỏi ổng nói cái gì, tui mà biết, tui chết liền. Lúc đó tui chỉ nhớ là giống khi đi phỏng vấn đi Mỹ, người ta bắt mình giơ tay lên thề là mình nói thật.
Thế cho nên khi ổng nói dứt, tui “Yes” ngon lành.
Thế là xong một phần.

Ổng kêu ngồi xuống và đưa ID cùng cái Green Card cho ổng.
Ổng nhìn hình trong đó, rồi ngó mặt tui. Tui cười mỉm chi với ổng. Ổng cóc cười lại.
Ổng giở cái đống giấy tờ tui nộp hồi trước khi thi, cùng lò dò gì đó trên máy tính.
Thế rồi ổng bắt đầu hỏi địa chỉ nhà ở đâu, đang làm gì, lần rời khỏi nước Mỹ cuối cùng là hồi nào, có mấy đứa con, có ủng hộ cho hiến pháp của Mỹ không, có đóng thuế đầy đủ không, có tham gia vào tổ chức khủng bố, đảng phái nào không, có sẵn sàng theo lệnh tổng động viên khi tổ quốc cần không (hehehe),…
Đó là phần thủ tục xác minh – tui nghĩ vậy.

Đến phần thi chính thức
Ổng đặt trước mặt ổng tờ giấy có in sẵn 10 câu hỏi, và bắt đầu đọc lần lượt từng câu. Tui trả lời thế nào ổng ghi vào tờ giấy đó thế ấy và ghi luôn vào ô đúng hay sai.
Trả lời đến câu thứ 6 thì ổng ngưng không hỏi nữa – đủ đậu rồi 🙂
Đó là phần thi kiến thức tổng quát về nước Mỹ.

Đến phần thi đọc tiếng Anh.
Ổng đưa tui 1 tờ giấy trong đó có 2 câu. Ổng chỉ vào câu 1 kêu tui đọc. “Abraham Lincoln was the president of the United States.” Tui biết đọc nha. Thế là tui qua phần thi viết.
Ổng đưa tui tờ giấy và cây viết kêu viết câu “Abraham Lincoln was the president of the United States during the Civil War.”
hehehe, tui biết viết nha.
Thế là xong.

Ổng đưa tui một tờ giấy ghi “Congratulations!” và bảo cho biết là hồ sơ nhập tịch của tui đang được tiến hành, và tui không được phép ứng cử hay đi bầu cử gì cho đến khi tuyên thệ.
hahahaha
Ra khỏi chỗ đó chưa đến 8 giờ.

Khi đi làm, sếp Nhiên tui chúc mừng tui bằng tờ giấy dán sau lưng ghế tui vậy nè: