Thầy ơi, đừng che!

Cách đây gần 6 năm, tui có viết bài “Thầy ơi, đừng hát” để nói về cảm giác bị rùng mình khi lần đầu tiên nhìn thấy một hòa thượng vừa cầm micro một cách điệu nghệ vừa hát, vừa đi xuống tiếp cận khán giả như ca sĩ chính hiệu, trong một kỳ đại hội Gia Đình Phật Tử nào đó.

Một số độc giả khi đó khuyên tui nên có cái nhìn cởi mở hơn, bởi bên Công Giáo chuyện các cha, các linh mục hát là chuyện bình thường.

Tui đồng ý. Bởi tui xem nhiều phim có các sơ, các cha hát thấy vui nhộn và hay lắm.

Rồi sau đó, trong một lần lên thiền viện ở San Diego, nhìn các ni, các thầy trong một bài hát gì tui quên rồi, tui cũng cảm thấy hoàn toàn dễ chịu, thoải mái để nghe.

Như vậy, có lẽ điều tui bị “dị ứng” nằm ở chỗ phong thái của người “trình diễn.”

Phong thái đó, của một số thầy, lại một lần nữa khiến tui thấy kỳ.

Đó là chuyện che lộng cho các thầy khi đi từ ngoài vào chánh điện hay nơi chuẩn bị hành lễ.

Lần đầu tiên tui cảm thấy cực kỳ ngạc nhiên về cung cách này cách đây cũng vài năm. Hôm đó đi viết bài nhân ngày Vu Lan.

Lần đó, ngoài việc tui cảm thấy quá ư là bất mãn về chuyện “bông hồng cài áo” khi chứng kiến người tham dự phải bỏ tiền vào cái rổ hoa, thì mới được bóc lấy 1 cái hoa trắng hay hoa đỏ và tự cài cho mình, thì chuyện làm tui trố mắt nhìn nữa chính là chuyện che lộng rước các thầy các ni cô vào chánh điện.

Nói ra thì có thể bị cho là “xúc phạm” nhưng mà thiệt tình nhìn thấy lố quá! Nghiêm trang đâu chả thấy, tui chỉ thấy nó hình thức, màu mè và diêm dúa lạ.

Cái thần thái ung dung, tự tại, thoát tục của người đi tu không nằm dưới cái lộng đó. Mà tự nó thoát ra, từ chính các vị chân tu, trong bước đi, mắt nhìn, nét mặt, và cả ở bàn tay lần chuỗi hạt.

Có thể các thầy không phải là người đề xướng cái hình thức này, mà do các Phật tử. Tui biết nhiều Phật tử thương thầy, quý thầy lắm, hơn cả cha mẹ, nên họ sợ thầy bước đi vài bước gặp nắng gió thì có khi bị cảm sốt nhức đầu cũng nên.

Nhưng

Có thương thầy thì hãy để thầy có dáng dấp của hòa thượng, của bậc căn tu. Đừng biến thầy thành diễn viên hát tuồng, mắc cười quá à.P1710969 (1)

vu lan dieu quang 1