Lượm lặt từ Sài Gòn

Về đến nhà từ chiều Thứ Sáu, nhưng đến giờ vẫn cứ còn buồn ngủ kiểu thiếu ngủ chứ không phải jetlag trái giờ, trong khi hồi ở Mã Lai, ở Sài Gòn thì lại ngủ giờ giấc đâu ra đó ngon lành.

Giờ mắt cũng muốn nhíp nhưng ráng cầm cự để ghi lại vài điều lượm lặt từ Sài Gòn chứ không là quên rằng mình từng có mặt ở quê nhà vào ngày tháng năm này 🙂

1.

Đặt chân đến Sài Gòn vào trưa Thứ Hai, 10/4. Thủ tục hải quan khá nhanh, chỉ mỗi việc không hài lòng là anh chàng hải quan trẻ măng nhưng chắc sanh nhằm năm xui tháng hạn, mặt bị quỷ ám nên không biết cười, biết chào. Tội nghiệp 🙂

Đi ra nơi băng chuyền lấy hành lý. Người bu quanh đông như kiến, mà hành lý thì ra chậm như rùa. Thấy có một chỗ trống, vừa len chân định bước vô thì một chàng mặc đồng phục… taxi hay bảo vệ gì đó hỏi “Chị có đi hạng thương gia không ạ?” – Không. – “Vậy chị vui lòng tìm chỗ khác, chỗ đây dành cho khách hạng thương gia.”

Hehehe, má ơi, đi máy bay không biết bao nhiêu lần, chưa bao giờ nghe nói có chỗ dành cho khách thương gia nơi băng chuyền lấy hành lý. Hay là có mà tui hỏng biết 🙂

2.

Về đến nhà bà chị chồng gặp ngay hôm trời như nổi lửa. Nóng kinh hồn bạt vía. Tắm táp xong thì cũng kịp lúc có cái hẹn cho công việc. Bà chị gọi taxi cho đi, nhớ đi cũng xa xa, taxi tính đâu gần 100,000 VNĐ, chuyến về thì mắc hơn một chút.

Sự lo lắng “công an theo dõi” của người mà tui tiếp xúc lúc đầu chỉ làm tui hơi buồn cười, nhưng một đỗi thì muốn phát quạu trong bụng – quạu trong bụng thôi, bởi lẽ nỗi sợ của người ta là có thật, mình không thể làm gì để họ quên đi nỗi sợ vô hình vô lý đó. Nhưng mà điều đó cho tui hiểu thêm rằng bệnh “sợ công an, sợ chính quyền” là căn bệnh có thật trong xã hội VN.

3.

Qua ngày hôm sau thì đã bay đi Kuala Lumpur. Chuyện ở Mã Lai thì kể rồi, chỉ kể sau khi xong việc, trở lại Sài Gòn,

Chàng hải quan làm thủ tục nhập cảnh cho tui từ Malaysia vào VN thì lại trông dễ mến hơn, bởi mặt ảnh không bị hà bá ám. Ảnh hỏi tui đi Mã Lai làm gì. Trong tích tắc chọn giữa “đi chơi” và “đi làm tin vụ Đoàn Thị Hương”, tui chọn cái thứ hai. Ảnh nghe xong, ngó tui, rồi “à, vụ cô gái giết anh trai chủ tịch Bắc Hàn đó hả?” Tui gật đầu. Ảnh đưa passport lại cho tui. Rồi đi.

Từ sân bay, tui tự đón taxi về nhà. Tui biết là từ sân bay về nơi tui ở gần lắm, gần đến nỗi tui phải hỏi bà chị “Mình kêu taxi đi gần như vậy có bị… chửi hong?” hehehe, nhưng đó là lần đầu tiên tui tự kêu xe về, chứ xưa giờ toàn có người đưa đón không à 🙂

Bước ra khỏi cổng sân bay, tui hỏi chàng bảo vệ, “Gọi taxi ở đâu anh?” Anh chàng chỉ tay về hướng nhóm tài xế nói “Ở đó đó.”

Tui tới hỏi xe đến địa chỉ tui muốn. Anh chàng tài xế gãi gãi đầu, “Đi gần quá, chị cho 200 ngàn nha.” – Ủa, gần mà sao 200 ngàn lận? – Dạ, thì luôn tiền lệ phí qua cổng sân bay.

Biết là cha nội này tính mắc ít nhất là gấp đôi, nhưng mà chả lẽ đứng trả giá thì cũng chả biết trả sao nên… ừ, thì đi.

Hehhe, đi rồi mới thấy thời gian mình đi chắc chỉ chừng một nửa hôm đầu ở Sài Gòn, mà khi đó chưa tới 100 ngàn 🙂

Thiệt tình.

4.

Hẹn hò đầu tiên ở Sài Gòn là học trò và đồng nghiệp MĐC. Bao giờ cũng đông và không thể đoán trước số lượng 🙂

Rồi thì nhóm bạn trung học, bạn đại  học, bạn cao học, may là không có mẫu giáo và tiểu học 🙂

Điều đáng suy ngẫm nhất sau những buổi này là câu kết luận của một người bạn: Thế hệ chúng mình là thế hệ của những kẻ bị khủng hoảng về lý tưởng và niềm tin.

Câu nói đó, cứ lởn vởn trong đầu, và có lúc khiến tui chảy nước mắt. Hehe, nghe có vẻ nhảm quá nhỉ. Nhưng cảm xúc đó là thật.

5.

Ngày cuối cùng ở Sài Gòn, được nhóm bạn rủ đi ăn ở quán Ngon trong đường Pasteur.

Hình như tui có duyên với quán này nghe. “Quán đó chị dẫn em đến rồi, trước khi em về Mỹ lần đầu.” Chị chồng tui nhắc khi bấm số gọi taxi cho tui đi. Ừm, đó là lần cuối cùng chị dẫn tui đi. Từ đó về sau chị luôn là người gọi xe cho tui, dù giọng chị chỉ đường cho tài xế rất khó nghe – giọng của người sau cơn tai biến – nhưng chưa bao giờ tui có ý định phải lưu giữ những số taxi hay download những cái app gọi Uber hay Grab hết. Bởi, tui chỉ muốn nói “Chị ơi, kêu xe dùm em đi. Em đi đến đây nè…” Và chị lại lần mò, cái tay không còn dễ nghe theo sự điều khiển của não bộ, cầm cái phone bấm bấm, rất chậm và rất lâu, tui vẫn kiên nhẫn chờ.

Lần nữa ở quán này là hẹn gặp thầy Lý nơi Sài Thành nè, cách đây gần 3 năm 🙂

Anyway, quán này ở vị trí vàng của thành phố, lúc nào cũng thấy đông nườm nượp.

Nhưng. Trong nhiều món ăn kêu ra đãi khách, là tui, mỗi thứ một dĩa, ăn chung cả đám, cô bạn kêu 1 tô cao lầu. Mọi người lại có dịp nói về món cao lầu đặc sản ở Hội An.

Lát sau tô cao lầu được mang ra. Tui nhìn những sợi cao lầu, lấy đũa gắp lên 1 sợi, rồi nói, “Cái này là mì quảng mà!” Rồi để như xác định lại xem lúc nãy mình có gọi nhầm không, bạn tui chỉ vào tô hỏi anh chàng phục vụ, “Món này là gì vậy em?” – Dạ cao lầu.

Tui lầm bầm, kỳ hén, sợi cao lầu đâu phải vầy, cái này giống mì quảng hơn.

Anh chàng phục vụ nghe, trả lời liền, “Dạ, ở đây sợi mì quảng và cao lầu giống nhau.”

What? Cái sợi cao lầu với bao nhiêu là bí kiếp lại được đánh đồng như sợi mì quảng nghĩa là sao ta!

Anh bạn đi cùng an ủi, “Ở đây người ta bán cao lầu cho khách nước ngoài hay người không biết cao lầu ăn, không phải bán cho dân Hội An như tụi em.” Hehehe, nhỏ bạn tui làm dâu Hội An rặt mà 🙂

Thua.

6.

Trở lại Nhà Văn Hóa Phụ Nữ thành phố, nơi mà cách đây 27 năm tui từng theo học rất nhiều lớp, nào làm bánh, nào cắm hoa, nào tỉa củ trong thời gian chờ đợi kết quả vào đại học, rồi sau đó là học trang điểm, học gói quà (heheh, nhảm ghê) trước khi đi Mỹ, thấy nó thay đổi đến không ngờ.

Nghe nói mỗi khóa có gần 15,000 người ghi danh học các môn khác nhau mà giật mình.

Mà phải công nhận một điều là từ anh bảo vệ, đến các cô ở phòng giáo vụ, chị phó giám đốc, rồi giám đốc lẫn cô giáo dạy lớp mà tui tiếp xúc đều cực kỳ dễ thương, dễ thương hơn rất nhiều nàng học viên chảnh chẹ :)7.

Nhờ sự dễ thương, nhiệt tình của họ mà tui hoàn thành được gần như đầy đủ mục đích công việc của mình 🙂

Lần tới có về, thế nào cũng sẽ lại vào đây học vài món cấp tốc, đặc biệt là cái món rau câu 3D 🙂

7.

Giá cả thức ăn, hàng hóa ở Sài Gòn khá đắt đỏ.

Đôi khi cứ nghĩ tiền VN rẻ, nhưng mà nhìn giá món đồ, rồi nhẩm sang tiền Mỹ, sao thấy nó mắc bà cố luôn 🙂

Mà chuyện này mới tếu nữa. Lúc ra sân bay TSN trở về Mỹ, trong túi còn hơn 500 ngàn VNĐ. Định mua cái gì ăn lót bụng, nhưng rồi vì cái bụng cứ đau đau nên sợ ăn bị tào tháo rượt. Nhịn. Nhưng mà còn tiền, thôi thì kiếm vài món gì gọi là quà lưu niệm ở sân bay mua luôn mang về chơi.

Ngay cổng vào sau khi đã gửi hành lý, kiểm tra an ninh, có một tiệm. Ghé vào xem. Cầm lên một chiếc thuyền mây bé bé, thấy ghi giá $10. Nhìn qua thấy thêm cái hộp đựng 12 chú tiểu ôm 12 con giáp ghi giá $15. Nghĩ bụng, “bán mắc, ở Mỹ mua mỗi chú có $1.”

Không thèm. Đi tuốt mút vô đến ngay cổng lên máy bay của mình. Ngồi chờ. Trước mặt có thêm nhiều quầy bán hàng  nữa.

Lại lò dò đi đến xem. Cũng cái thuyền bé bé như tiệm kia, nhưng giá ở đây chỉ còn $6. hộp 12 chú tiểu xinh xinh kia chỉ có $8. Heheh, ngộ hén.

Thế là ngó qua ngó lại, bay vèo hết mớ tiền Việt còn sót lại 🙂

8.

Cuối cùng, chuyến đi này thực sự cho tui biết, rằng thì là, tui thật sự bị một người bạn ngỡ rằng rất thân, nghỉ chơi, chỉ vì cái tội, tui cười “Hahahaha” khi đọc cái bài này trên một trang “FB kín,” tức là FB chỉ dành cho 1 nhúm gọi là bạn vào tán gẫu với nhau 🙂

1970935_219365368416565_794729875767172615_n

Thiệt tình thì mất một người bạn vì lý do này tui cũng không tiếc. Chỉ đọng lại trong tui 1 suy nghĩ duy nhất: đến bao giờ thì cái đất nước này mới có thể “sánh vai với các cường quốc năm châu” được, khi mà những người vừa lê lếch được đến một địa vị nào đó trong xã hội, đã đâm ra sợ hãi những tiếng cười, dù rằng, đôi khi tiếng cười đó phát ra chỉ vì một sự mắc cười tự nhiên, chứ không nằm trong tư tưởng chính trị hay diễn biến hòa bình chó chết nào cả.