Nhật ký ngày thứ sáu

1.
Hôm nay là một ngày khá mệt mỏi và vất vả vì có thằng bạn sang chơi. Đồng thời cũng có nhiều điều hấp dẫn muốn kể 🙂

2.
Thằng bạn lặn lội từ tiểu bang khác qua chơi, nhưng cái phòng trống trong nhà đã bị nhỏ cháu chiếm dụng từ nhiều tháng qua, lại thêm cuối tuần có thêm con bạn xuống, thành ra cho thằng bạn ngủ sofa.
Người nó dài hơn cái sofa, nhìn nó nằm thấy hơi áy náy, tôi dỗ, “Nằm đỡ 2 ngày chắc không sao đâu. Còn không tui mang cho ông cái túi ngủ, ông xuống đất nằm cho thoải mái.”
“Được rồi bà ơi. Tui dễ lắm bà ơi. Có thời gian gần cả năm, hai cha con tui nằm trên cái sofa như vầy ngủ nè.” Cái giọng ơi ơi ra vẻ như chả quan trọng gì ba cái chuyện lắt nhắt nghe vừa mắc cười, vừa xót xa.
Sáng sớm ra hỏi nó ngủ được không. Nó bảo ngủ như chết!
Nó lọ mọ vào bếp kiếm đồ ăn sáng. Nhìn thấy dĩa bột chiên tối qua tôi ăn còn dở dang, mắt nó sáng rỡ, “T. ăn cái này được không?”
Tôi nói được, nhưng để chiên lại cho ngon. Nó nói không cần, chỉ cho vô microwave rồi xịt nước tương vô ăn là ngon rồi.
‘Dẹp đi ông,” tôi nẹt cho nó 1 cái, trong lúc bắt chảo chiên lại bột cho nó.
Nó cứ đứng lom lom nhìn mấy miếng bột cũ đang xèo xèo trên bếp một cách thèm thuồng. Làm cho nó chén nước chấm, nó chan hết cả vào, ăn ngấu nghiến, “Ngon quá!”
Tôi nhìn nó, lắc đầu.
Nó nhìn tôi, cười.

3.
Dẫn nó ra Phước Lộc Thọ. Nó cứ xuýt xoa, Ở đây sướng quá!
Từ khi mới sang, tôi đã ở cái chốn này, nên không có chỗ nào khác để mà so sánh buồn hay vui. Nhưng thấy ai từ nơi khác đến cũng mê nơi này, tôi nghĩ chắc có lẽ sướng thiệt!
Dạo một vòng trong chợ, nhìn cái gì nó cũng muốn ăn. Cuối cùng thì kêu hột vịt lộn, gỏi đu đủ khô bò, ốc len xào dừa. Nó nói chắc nó thèm con mắt, chứ ăn không ngon.
Nghe nó nói tôi cười khì, có bao giờ tôi lủi vô đây ăn đâu! Nơi này chỉ dành cho khách du lịch, khách phương xa thôi.

4.
Tranh thủ lúc ông chồng tôi đi ngủ buổi trưa, tôi, nó, cùng nhỏ bạn rủ nhau đi massage chân.
Tôi đã được nghe giới thiệu về kiểu massage này lâu rồi nhưng từ lúc cha sanh mẹ đẻ, đây mới là lần đầu tiên tôi chui vô một tiệm massage.
Nhớ lời một chị bạn làm chung từng nói, tôi kịp tròng thêm vào người một cái “tan top” (đại loại như một cái áo thun ba lỗ) trước khi ra khỏi nhà.

Đó là một tiệm Foot Massage của người Hoa cách nhà tôi chừng 5 phút lái xe.
Không còn thợ rảnh, tụi tôi phải chờ.
Ngồi nhìn vào tấm màn, thấy cảnh massage hình như cũng hấp dẫn.
Bảng giá ghi $20/tiếng. Nếu mua 10 tiếng thì $150, lại được tặng thêm 1 tiếng.
Nghe vậy, thằng bạn tôi khoái chí, “mua liền.” Nó nói nó sẽ xài hết trước khi nó về, ngày thứ hai.
Tôi đẩy hai đứa bạn vào trước với hai người thợ là đàn ông, đến tôi là một nàng Trung Hoa.
Cả tiệm chỉ có người quản lý là biết nói tiếng Anh, còn lại, họ không nói được cái gì hết. Tôi nghe tiếng họ rì rào, lại liên tưởng, khi những khách Mỹ vào tiệm nail, nghe đám thợ VN xì xào, chắc tụi nó cũng ấm ức như tôi lúc đó, vì chả biết tụi nó có nói xấu mình không.

Nói là Foot massage nhưng thực ra họ làm toàn thân. Có điều, vì để giảm bớt chi phí, thì họ không ngăn ra từng phòng riêng biệt, mà các chiếc giường được kê liền nhau, tổng cộng 9 cái, chia làm 3 hàng. Tôi là người nằm ở hàng cuối cùng, lại trong cùng, nên tôi có diễm phúc quan sát những người khác làm gì.

Đàn ông vào thì cởi trần. Đàn bà không được bình đẳng  như đàn ông. Khi lột cái áo ngoài ra, tôi còn lại trên người cái tan top.
Nàng thợ cho tôi ngồi lên ghế, thả chân vào thau nước nóng đã được bao bọc bởi một lớp nilong (khi người này xong, chỉ cần túm nguyên cái bịt nilong vứt, thay cái khác vào là xong, không cần rửa chậu).
Trong lúc ngâm chân, nàng thợ bắt đầu massage cổ và vai tôi sau khi thoa lên người tôi một loại dầu cho trơn. Rất dễ chịu. Nhất là lúc người thợ lấy chiếc khăn nóng đắp lên vai tôi.

Có điều, hehhee, tôi không có cảm giác “đã” như cách tôi làm. Ngày trước, tình cờ tôi học được cách massage vai, xuống lưng từ một cô bạn lúc học facial ở trường thẩm mỹ. Thực sự khi tôi làm cho người khác thì tôi chỉ nghe họ nói “phê không chịu nổi” chứ có ai làm cho tôi đâu mà tôi biết phê như thế nào.
Đến lúc vào làm tại NV, một lần chị bạn nói bị trật cái cổ. Tôi đưa tay lên xoa xoa cho chỉ vài cái. Chỉ rên hừ hừ. Thế là đồn. Nguyên cả ban sale và front desk hình như chưa ai là chưa từng nhờ tôi vuốt thử cho họ vài nhát 🙂  (toàn phụ nữ thôi nha) Phê không chịu nổi. Có một lần, một đứa nhờ tôi chỉ nó cách massage để về làm cho chồng nó. Thế là tôi phải đưa cái cổ tôi cho nó làm thử. Nó làm như tôi chỉ, đúng là lúc đó tôi có cảm giác phê hơn cái nàng thợ chuyên nghiệp này massage cho tôi 🙂

Trong lúc tôi đang nhắm mắt hưởng thụ thì nghe có tiếng cười nói, khe khẽ. tôi mở mắt nhìn. Qua lớp màn, tôi trông thấy một thằng to như võ sĩ Sumo. Ui trời, khốn khổ cho ai đến phiên massage cho khối thịt đó. Thì ra mọi người bên trong thì thào chắc cũng vì lý do như tôi nghĩ.
Khi nó được đưa vào trong, nhìn cô thợ nhỏ bằng 1/3 nó, tôi thấy sao mà tội! Nhận đâu chừng $9 đồng tiền công để mà mang hết sức bình sinh ra xoa, ấn trên khối thịt đó thì, eo ôi… ấn bao giờ thì mới thấy huyệt? Chua quá!

Sau cổ và vai, lại đến cánh tay và bàn tay. Khi lòng bàn tay được xoa thì không gì dễ chịu bằng.
Kế tiếp, tôi được yêu cầu nằm lên giường (hay ghế?). Cả người tôi được phủ hết bằng những tấm khăn.
Cô thợ bắt đầu xoa phần đầu tôi.
Sau đó mới bắt đầu đến chân. Tôi cắn răng chịu đựng, bởi vì nó nhột quá!
Sau chân, nàng yêu cầu tôi nằm sấp lại và massage đến phần lưng.
Khi tôi nằm sấp lại thì cái tan top cũng bị kéo tuột xuống. Cũng đúng thôi, nếu vướng cái áo làm sao mà chà, mà xoa.
Từ lưng xuống mông, xuống đùi, có những chỗ, người thợ dùng cánh tay và cùi chỏ để chà lên người tôi. Tôi nghĩ chắc tay ai tròn tròn thì sẽ dễ chịu hơn thợ nào tay toàn xương là xương.
Tôi  úp sấp mặt xuống chiếc giường chừa được cái lỗ mũi  nên chẳng còn thấy trời mây non nước gì nữa.
Tuy nhiên, tôi nghĩ cô thợ cũng thấm mệt rồi, bởi tôi nghe tiếng cô thở dốc.
Trong cơn mê mê, tôi nghe có tiếng nói nhỏ, “Tụi em đưa tiền tip luôn rồi, chị không cần đưa nữa nha.” À, ra là 2 đứa bạn tôi vào trước và đã xong rồi.
Dăm phút sau, cảm thấy cái tan top mình được kéo lên, tôi biết vậy là một tiếng massge đã chấm dứt.

Từ trong chỗ lờ mờ tối bước ra ngoài sáng choang, tôi hơi lóa mắt, nhìn quanh kiếm 2 đứa bạn.
Thấy tôi, hai đứa nhăn răng cười, “Sao?”
“Wow, chắc phải đi nữa thôi!” Tôi toe toét
Hai đứa kia cũng gật gù, ‘Ừ, đi nữa.”

Ừ, sẽ đi nữa.
Có điều tôi hơi băn khoăn: Lúc tôi đứng lên mặc cái áo ngoài vào, tôi thấy những người thợ đang gấp lại những chiếc khăn đã dùng và để ngay ngắn trên giường. Chẳng lẽ họ sẽ dùng lại? Bởi nếu cần giặt, thì đâu cần gấp?

5.
Tối đi Disney Downtown.
Nhưng bây giờ đã sang ngày mới rồi. Phải đi ngủ thôi.