Golden West College và một thời làm học trò nơi xứ Mỹ

Ngày cuối tháng Tám, bất ngờ nhận được email từ trường Golden West College mời tham dự kỷ niệm 50 năm ngày thành lập trường. Email vài dòng thôi, mà lại làm tôi chơi vơi cả ngày.

Bởi, chợt nhớ ra, à, mình cũng đã có một quãng thời gian không ngắn làm đứa học trò ê a chữ nghĩa ở ngôi trường này, để có những kỷ niệm, có những người bạn nơi xa xứ, còn liên lạc đến ngày hôm nay.

Golden West College chứ không phải hình ảnh nào khác, tên gọi nào khác, là ngôi trường tôi biết mình sẽ ghi danh đi học.  Tại sao vậy? Đơn giản thôi: tất cả các anh em tôi sang trước đều từ ngôi trường này bước ra, thế nên, việc tôi sẽ làm người tiếp bước vào không có gì lạ hết. Kiểu như các anh tôi học Mạc Đĩnh Chi, chị tôi học Mạc Đĩnh Chi, thì tôi cũng phải Mạc Đĩnh Chi, và các em tôi cũng thế. No choice. Mà thực ra lúc đó có biết gì đâu mà choice. Chuyện internet, tìm tìm, search search… tất cả đều là ù ù cạc cạc với tôi khi đó.

Tôi vẫn còn nhớ một năm sau khi tôi định cư ở Mỹ, tôi mới bắt đầu tính đến chuyện trở lại trường học chữ (vụ này cũng là do người đi trước truyền lại, nói để không phải tốn học phí. Nhưng giờ thì với những ai không muốn phí thời gian thì kinh nghiệm này quả là… vô ích). Người gọi điện thoại làm hẹn để tôi đến trường gặp người cố vấn chính là một cô bạn làm “cán sự xã hội” làm việc chung với tôi ở trung tâm người già, nơi tôi làm việc khi đó.

Cũng bắt đầu bằng việc thi “placement test” ở môn Toán và Tiếng Anh để biết trình độ mình ở đâu mà người ta cho vào.

Cũng bắt đầu bằng việc gặp người cố vấn để họ hỏi xem mình muốn học cái gì, muốn tương lai làm gì. Tôi nhớ tôi đã phải loay hoay với điều đó. Tôi nói tôi muốn học “business administration” (giờ cũng chả biết cái ngành này ở đâu nhảy vô đầu mình), ông thầy cố vấn, tên Trí thì phải, nói cho tôi biết tôi sẽ phải học những môn gì, kế hoạch học trong mấy năm ra sao… Tôi hỏi thêm nếu học ngành English thì thế nào. Thầy Trí lại phác họa cho tôi một hướng học khác.

Tôi nghe xong, tôi lại hỏi “Còn nếu học cosmetology thì sao?” hahaha, tôi nhớ thầy Trí nhìn tôi một cách ngạc nhiên rồi nói, “Sao những  thứ cô muốn học không ăn nhập gì với nhau hết vậy! Thế cô muốn làm gì?” – Không biết.

Hahaha. Thiệt tình là trước khi sang Mỹ, tôi có trong đầu ý thích học về trang điểm. Mà là trang điểm chuyên nghiệp làm việc cho các hãng phim kìa. Thế nhưng khi nhìn các cô ở trường thẩm mỹ ABC dạy trang điểm cho học viên các lớp esthetician tôi hãi quá, từ bỏ ý định, nhưng khi biết các lớp chuyên về cosmetology của Golden West College thuộc hàng dữ dằn  tôi muốn tò mò hỏi. Nhưng sự sửng sốt của ông thầy cố vấn làm tôi thêm một lần nữa thấy… ngại. Nên thôi, đi học tiếng Anh trước rồi từ từ tính.

Thế đó, tôi bắt đầu cuộc đời làm sinh viên trên đất Mỹ ở tuổi 34. Vật lộn với chữ nghĩa. Với homework. Và cả với công việc mưu sinh.

Tôi nhớ những lớp học ESL từ lớp ngữ pháp, đến lớp nói, lớp viết.

Tôi nhớ những buổi vào thư viện lấy thêm lớp Reading, Writing.

Rồi đến những lớp khó khăn hơn, học Toán, học Sử, học Tâm Lý, học nói trước đám đông, học các lớp về kế toán, về kinh tế, học hầm bà lằng xí quách

Tôi nhớ từ những lớp học này mà tôi biết An, biết Tâm, biết Oanh, biết Giang, biết Thu, biết Hà, biết chị Hồng, biết Tú Quỳnh,…

Tôi nhớ An, đứa bạn tôi biết từ ngày đầu tiên vào học ESL, rồi cứ theo lên từng lớp từng lớp. An học giỏi. Tôi thì tệ. Tôi cố theo An mà lếch, để qua được 2 năm, lấy cái AA. An transfer vào Pomona. Tôi vào Fullerton. Nhưng An xong cái 4 năm, lấy bằng kỹ sư công chánh. Tôi thì mới đứng ở cửa đại học đã bỏ ngang…

Tôi nhớ Quỳnh, cô bạn học cùng tôi ở những lớp Toán. Ngày đó, Quỳnh đang khủng hoảng vì ông chồng… Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua. Đến giờ, Quỳnh là độc giả của tôi.

Tôi nhớ những ngày thức thật sớm để kịp đến lớp ở giờ thứ nhất. Mùa Đông chưa quen. Lạnh tê tái.

Tôi nhớ những ngày tan lớp thật trễ. Đường về chìm trong sương mù. Chạy thật chậm. Để nhìn đường. Và cũng để thấm đẫm nỗi nhọc nhằn ở những tháng năm đầu lập nghiệp

Tôi nhớ những buổi chiều đến trường sớm, đậu xe dưới hàng mai trắng (tôi gọi vậy vì bông nó trắng) mà nghe tràn trề nỗi nhớ Sài Gòn, nhớ thầy nhớ bạn nhớ học trò

Tôi nhớ những ngày đi dưới những hàng phượng tím chất chồng gánh nặng của bài vở, của ngổn ngang những nỗi niềm…

Tôi không là đứa học trò giỏi của trường Golden West, nhưng ngôi trường với những gì mang trong nó lại là một phần đời của tôi, để giờ đây, tôi có thể ngồi nhớ lại, mênh mang trong kỷ niệm này, ký ức kia…

Ngày mai, ngày đầu tháng Chín, thằng Bi bắt đầu buổi học đầu tiên nơi trường trung học. Dường như có điều gì cũng khiến nó trở nên khó ngủ.

Tôi dường như cũng trong nỗi bồi hồi. Nhớ trường.