Nó vẫn hy vọng như vậy.
Tui biết nó gửi ảnh vào dự thi, nhưng cứ phớt lờ như không. Nó hỏi gì, tui cũng nói, “Khâu đó không phải chuyện của tao, tao không để ý.”
Ngày chấm điểm vòng sơ khảo, nghe anh Dân kêu mấy người trong phòng đến chỉ cho xem bộ tranh “Một ngày của tôi” và cứ tấm tắc khen, “Con gái mà sao chụp hình hay quá! Ý tưởng hay quá!” Tui cũng đến nhìn, rồi chỉ nói, “Ơ, bộ con gái không chụp hình đẹp được à!” rồi quay đi, chẳng khen cũng chẳng chê thêm.
Thực tình trong lòng tui cũng giật mình bởi ý tưởng của nó, nhất là khi biết nó đặt máy ảnh tự chụp mình.
Mấy tuần sau, mỗi khi lên nhà tui, nó đều hỏi, “Bên đó chừng nào chấm xong vậy chị?” – “Tao không biết.”
Tối qua nó đến, lại lui cui làm những bộ ảnh khác chuẩn bị cho những cuộc thi khác. Thú vui của nó, cách đốt thời gian của nó bây giờ, chỉ có vậy.
Nó cho tui xem những bức ảnh mới của nó, sáng tạo ngộ nghĩnh của nó, những lời bình luận về các bức hình của nó trên các forum của giới chơi ảnh.
Nó kể tui nghe chuyện tuần rồi nó đi săn ảnh và bị lạc trong rừng khi trời đổ tuyết suốt 4 tiếng đồng hồ. Một tay cầm máy ảnh, một tay cầm chân máy, điện thoại thì không có signal, túi thì không có tiền, nó vừa đi vừa khóc. Mấy người trong đoàn chuẩn bị gọi police thì nó mò được đường ra tới nơi, “Ðến giờ nghĩ lại em vẫn còn run chị ơi.”
***
Nghe người ta nhận xét về bộ ảnh đoạt giải của nó, tui cứ giả vờ lơ qua chỗ này, ngó sang chỗ khác. Tui sợ mình khóc, cũng giống như lần đầu khi tui nhìn thấy bộ ảnh của nó, đọc những lời nó viết…
Tui nhớ hôm nó gọi điện thoại cho tui và khóc nức nở sau khi một số người biết tác giả đoạt huy chương vàng cuộc thi ảnh trước đó là ai. “Họ lên tận chỗ em làm để xem có đúng không rồi nói, ‘ủa, đi bưng phở mà cũng biết chụp hình hả?’ Họ nói những lời khó nghe lắm chị ơi. Em chán lắm! Bây giờ em có cái gì đâu? Tương lai không. Gia đình không. Bạn bè có mấy ai. Em chỉ có mỗi cái chụp hình thôi, mà sao họ nói em vậy…”
“Ði bưng phở thì sao? Mày cứ nghĩ là họ ganh tị với mày đi. Người ta bỏ bao nhiêu thời gian, bao nhiêu công sức, ròng rã bao lâu rồi mà không có giải. Mày ở đâu bật lên thì họ tức. Họ nói cho mày tức. Mày tức thì họ thành công rồi. Ðừng để ý đến nữa!”
An ủi nó, nhưng tui cũng nghe đắng nghét trong họng, nếu tui ở vào hoàn cảnh nó.
“Mỗi đứa tụi mình, phải biết tự tin vào một điều gì đó để mà vươn lên, mà vui sống bên những lo toan khác.”
“Một ngày của tôi” – Tao cũng chỉ mong rằng điều đó là sẽ là sự thực một ngày nào đó, Hồng ạ.
Chúc mừng cho mày.



Thương Hồng quá. Kinh nghiệm trong đời sống chắc chắn sẽ giúp Hồng rất nhiều để dành những giải ảnh đăc biệt sắp tới. Nói bạn L ráng lên. Bạn L chưa chi đã có thêm bạn Lún support rồi đó. Chúc mừng bạn của L.
LikeLike
Sao BGK gì vô duyên thúi dzị trời ? Người ta làm nghề gì thì thây kệ người ta, miễn không ăn cướp hay hại ai được rồi .Chị Lan cho Hai gửi lời ủng hộ tới Hồng nha .
LikeLike
@Lún: cũng hy vọng như Lún. Hồng cũng là dân SP Văn như tụi mình đó.@Cô Hai: À, không phải là BGK, mà là những người sinh hoạt trong hội ảnh gì đó.Cám ơn sự chia sẻ của cô Hai.
LikeLike
Sao chị NL không up ảnh của Hồng lên đây luôn?
LikeLike
Cho em gửi lời động viên chị Hồng cố gắng lên. Thật ra làm việc gì, đặc biệt là làm nghệ thuật, người ta chỉ sợ là mình bị mất đi “cái lửa” trong lòng. Có lửa thì làm cái gì cũng có hồn. Vì vậy nên tận dụng thời gian này để phát triển con đường của mình hơn là để tâm đến những thị phi xung quanh.
LikeLike
Cho em gửi lời động viên chị Hồng cố gắng lên. Thật ra làm việc gì, đặc biệt là làm nghệ thuật, người ta chỉ sợ là mình bị mất đi “cái lửa” trong lòng. Có lửa thì làm cái gì cũng có hồn. Vì vậy nên tận dụng thời gian này để phát triển con đường của mình hơn là để tâm đến những thị phi xung quanh.
LikeLike
Lan, Lún đã coi tập ảnh của Hồng bên báo Lan rồi. Đẹp. Bố cục quá đẹp, có chiều sâu. Góc cạnh đep.Tấm cuối cô nàng xử dụng ánh sánh rất đẹp.người mẫu tự nhiên. Nhưng tại đoc xong entry này, L lại thấy buồn buồn. Nhưng nghệ sĩ phải có …tâm trạng mới làm nghệ sĩ được nha. Heehhehe. L biết chắc mấy bạn bên VN coi không được link của Người Việt. Chắc L phải tìm cách post lên cho pà con coi với. Hey, cái vụ mấy người ghen tị mà nói vậy thì kệ đi. Đừng có buồn chi hết.
LikeLike
Bưng phở là một cái nghề, chụp ảnh là một đam mê, bộ bưng phở là không được chụp ảnh đẹp sao? Nói với bạn của L không nên buồn làm gì, còn phải tự hào là mình hơn mấy người dzô dziên kia.Chúc mừng bạn của L.
LikeLike
@ĐHP, Lún: ừ, để up load lên cho mọi người xem.@All: thanks mọi người. Sau khi bị shocked ở lần đầu, bây giờ H hơi quen rồi 🙂 Để kêu H đọc những dòng này để cảm thấy yêu đời và tự tin hơn :)Giải thưởng này hôm nay mới công bố trên báo, tại mới chấm xong hôm qua thôi (sorry mấy sếp em bép xép trước :p)Mà tui viết bài này H cũng chẳng biết, vì suốt ngày nó chỉ biết chúi đầu làm những tấm hình thôi, có đọc blog tui đâu 🙂
LikeLike
ồ coi hình rồi giờ mới đọc cái này. Xúc động ghê á. Ngọc Lan giờ viết cũng khơi khơi mà tình cảm như Lún nha.
LikeLike
Chị, cho em gửi lời chúc mừng chị Hồng ở đây, nha! Thương Hồng quá, chị ơi! Hình đẹp, lời bình đọc rơi nước mắt. Mong chị ấy sẽ có được cuộc sống vui vẻ hơn ngày đã qua, hơn hiện tại.Em: Hoàng Mai.
LikeLike
Chuc mung.
LikeLike
Thật là buồn khi qua đến đây rồi mà vẫn còn nghe những lời phát biểu rất là Việt??? “Ủa, đi bưng phở mà cũng biết chụp hình hả?” Tôi không có ý chê bai cái tính người Việt “xấu xí” – Mà tôi chỉ muốn nói lên cái cách của người Việt mình hay đánh giá con người qua cái vỏ bề ngoài…Nghèo,ở Việt Nam, đôi khi là một cái tội….Khi anh là người quét rác, bưng phở, bốc vác, đạp xích lô….điều này đồng nghĩa – anh không phải là người có học, anh không phải là người có tài này, tài nọ….và thường là bị “khinh thường”!Tôi không biết “đế quốc” Mỹ xấu như thế nào, chứ từ khi tôi đặt chân đến đây, chưa bao giờ tôi thấy một ánh mắt khinh thường hay thương hại của người bản xứ khi mà họ biết tôi là một “janitor – người đổ rác, dọn dẹp vệ sinh”….Họ chưa bao giờ cười tôi khi mà tiếng Anh của tôi chỉ đủ để nói một từ Yes, No!Họ tôn trọng NHÂN CÁCH của anh chứ không tôn trọng cái vẽ bề ngoài hay nghề nghiệp của anh….Họ luôn luôn thưởng thức cái cách mà anh vươn lên từ nghèo nàn đói kém….Cho nên tôi nghỉ là H sẽ buồn gấp đôi khi nghe những lời ngạo mạn chính từ những người đồng hương của mình…Bao giờ người Việt mình mới học được cái cách tôn trọng người khác?
LikeLike