Tui làm thợ nails

Sếp email bảo chủ nhật này đi cover một vụ có liên quan đến những người làm nails.
Tôi trả lời, “Yeah, ‘nghề của nàng,’ nên hy vọng sẽ có nhiều điều để tìm hiểu.” – “‘Nghề của nàng ‘là sao? bộ trước có làm nails à?”
À, thì ra cái vụ đi học nails thì đã một lần kể chuyện trên báo. Và có lẽ phải nói rằng sau này nếu lịch sử có được viết lại về những điều “phi thường, lớn lao, kỳ dị, quái gở, dở hơi và kỳ bí nhất” của tờ báo lớn nhất hải ngoại này cùng cộng đồng người Việt quanh đây mà không nhắc đến bài báo đó thì xem như lịch sử đó chẳng còn giá trị gì cả!
Muốn biết tại sao thì hỏi bạn Lún nha.
Bây giờ chỉ nói chuyện ngày đầu tiên đi làm nails. Đây là chuyện chưa từng kể.

Tôi đi làm nails cũng gần cả 1 năm, trước khi theo lời rủ rê của một người bạn vào NV làm.
Tôi đi làm nails từ lúc mới đi học nails được vài ngày, và như vậy đương nhiên là không có bằng, và như vậy lại đương nhiên là không hợp pháp.
Có điều, khi đó chủ tiệm nhận tôi ngay tức thì bởi tui có bằng “esthetician” (nói theo tiếng Việt mình là chuyên viên thẩm mỹ).

Khi đó, một ngày thứ sáu, tôi đang làm việc cho một trung tâm chăm sóc người già, và vừa mới thi đậu bằng skincare. Ôm tờ báo NV, tui đọc mục tìm việc làm. Đọc đến chỗ có một tiệm đang cần thợ biết làm waxing và facial, tui thử gọi đại.
Từ đầu dây bên kia, anh Tuấn, chủ tiệm nói, “Ờ, ở đây đang cần người nè. Chị lên làm liền bây giờ được không, đông quá mà thiếu người.” – “Ồ không, tui đang đi làm. Ngày mai tui lên nha.”
Thế là  tui hỏi những người xung quanh xem tiệm đó là ở đâu, chính xác hơn là Santa Monica cách Little Saigon bao xa. 46 miles, hơn 70 cây số! Ui cha mẹ ơi, sao mà xa dữ vậy. Nhưng lỡ rồi, hơn nữa tui cũng nôn nao muốn thử đi làm công việc này xem sao.
Thế là sáng thứ bảy, ông xã chở tui đi.

Lần đầu tiên bước vào tiệm nail-skincare, tim tui cứ đập thình thịch. Tui được giới thiệu với chị Liên, vợ anh Tuấn. Chị dẫn tui ra phía sau, chỉ cho tui giỏ đồ nghề với những thứ cần thiết, kêu chuẩn bị làm cho khách.
Tui níu tay chị nói nhỏ, “Em chưa có bằng nails, cũng chưa làm nails bao giờ, có gì chị chỉ em với” – “Ờ, không sao đâu, làm cẩn thận. Nhìn vài người làm là có thể làm được rồi.”
Tui chào những người thợ trong tiệm, hỏi thăm làm quen, hầu hết mọi người đều lớn hơn tui. Tui cũng nhờ mọi người chỉ dẫn tui vì tui mới đi làm. Sau này tui mới biết cách nói đó làm tui khác biệt với mọi người, vì chẳng ai tự nhận mình là không biết gì cả, hơn nữa đây là môi trường mà người ta tị nạnh và cạnh tranh nhau rất khốc liệt.
Sau khi quan sát khoảng nửa tiếng xem người khác làm việc, cuối cùng, giờ G cũng điểm. Tui được gọi tên làm chân cho một khách Mỹ trắng, mà như chị chủ nói, “Con này dễ lắm, mình lựa những  người dễ để Lan làm trước cho quen.”
Nhìn người ta làm thì dễ, cộng thêm một vài ngày đã trải qua trong lớp học, cứ ngỡ mình sẽ ok. Ai ngờ…
Lọng cọng ngay từ khâu cho khách lên ghế, điều chỉnh ghế theo yêu cầu và mở nước.

Khách vào ghế xong, tui kéo ghế ngồi, bắt đầu công việc của người thợ nails, cùng lời gửi gắm của chị chủ, “Chị Lan còn mới, có gì anh Quanh và cô Nga chỉ thêm”
Hehe, trong tiệm, trừ thợ là Việt, còn lại tất cả khách đều không biết tiếng Việt, chứ nó mà hiểu thì chắc bụng nó cũng đánh lô tô, sợ con thợ mới lấy máu của mình làm tiết canh thì khổ đời.
Bên trái tui là anh Quang, bên phải tui là cô Nga. Tui nhìn họ, started cùng lúc với họ, họ làm gì, tui làm theo, như cái máy.
Mặt tui cứ tỉnh như không, nhưng người tui cứ như bị sốt, và tay thì run, luống cuống.
Tui không biết rành các thao tác cũng như cách sử dụng hết các hóa chất có trong hộp đồ nghề. Tui chưa kịp học những thứ đó trong trường. Hơn nữa thực tế bao giờ cũng khác lý thuyết. Thêm điều tai hại là bản thân tui chưa từng đi làm móng tay móng chân ngoài tiệm nên xem như mù trất!
Tui cứ làm, mắt liếc nhìn người bên cạnh, trống ngực đập bum bum liên hồi.

Các bước làm cũng xong. Khâu cuối cùng là sơn.
Tui nhớ hoài người khách chọn nước sơn màu đỏ đậm, trên bàn chân trắng bóc. Đối với thợ lành nghề thì sơn màu gì cũng như nhau thôi, nhưng với người thợ mới tinh như tui, lần đầu cầm một chai nước sơn đậm, không khác gì một đứa học ESL phải đánh vật với một bài luận văn dài 4,5 trang giấy.
Mà như đã nói, tay tui run liên tục, nên tui sơn gớm kinh khủng! Mà có lẽ như chị chủ tiệm đã nói, người khách này dễ tính, nên cô nàng chẳng nhìn xem chân cẳng mình được làm ra sao. Tui không sơn sát được vào phao chân, dù bài học lý thuyết bảo sơn cách phao chân phao tay khoảng 1 sợi tóc. Tui thì cách cả một sợi dây thừng. Tay tui cứ run run, tim tôi cứ loạn nhịp, còn hơn cả lúc tui có ý định tỏ tình với anh nào nữa. Cho đến bây giờ, chưa khi nào tui bắt gặp lại cảm giác như lúc đó.
Sau khi người khách hơ chân khô xong, tính tiền và ra về. Chị chủ tiệm nói, “Lan ơi, nó không có cho típ nghe.” Tui “dạ” và nói trong bụng, “làm xong nó đi là mừng rồi, không cần gì hết” (có điều, sau này phải hiểu, đối với những nghề phục vụ kiểu như vầy mà khách không cho típ là “chuyện lớn”)
Chưa kịp hoàn hồn, tui được kêu làm tiếp cho người khách thứ hai.

Lần này thì tả hữu đều không có ai, chỉ mình tui với tui.
Thế nhưng khi tui ngồi xuống bắt tay vào việc thì cô Nga nhảy phóc lên cái ghế bên cạnh vừa cầm cái cell phone vừa nói, “Cứ làm đi, cô nhắc cho, nhưng đừng nhìn cô, không thôi khách nó biết.” Tui mừng quá trời, “Dạ, cô làm ơn chỉ dùm con.”
Thế là cô Nga cứ ôm cái phone làm như nói chuyện, nhưng thực tình là cô đang chỉ tui làm từng bước từng bước một.
“Chùi sơn… Cắt đi… Dũa… Bỏ softener lên. Sủi… Chân kia. Đừng cắt da nhiều quá… Rồi chà đi. Lấy cái cục chà cho softener lên chà… Rồi, rửa sạch. xả nước đi. Massage….”
Cứ vậy, rất hên cho tui là cô Nga không có khách làm trong lúc ngồi chỉ tui hoàn tất người khách thứ hai này. Nhờ vậy mà tui nắm liền bài bản. Chứ còn người đầu tiên làm sao cho xong thì tui chẳng nhớ nữa.

Đến khoảng 1, 2 giờ trưa, lúc đã làm được 4,5 người nữa thì bỗng nhiên tui ngó ra cửa, và thấy người khách đầu tiên đang từ ngoài bãi xe đi hướng vào tiệm. Tui kêu như khóc trong bụng, “trời ơi!”
Linh tính quả không sai. “Hồi sáng ai làm cho người này, giờ sơn lại dùm kìa”
Tui giơ tay lên. Chị Liên nói, “À, nó đưa đây 10 đồng luôn rồi nha, nói cho chị, hồi sáng nó quên!”
Cô nàng khách hàng ngồi xuống ghế nói với tui, “Tao xin lỗi, tao đi chợ, con tao nó nhảy dẫm lên chân tao nên nó bị trầy, mày sơn lại dùm tao.”
Tui chùi ra sơn lại. Không khá hơn lúc sáng bao nhiêu. Đến lúc này, dường như cô nàng mới có thời giờ nhìn ngắm lại chân mình, nó hỏi, “Ủa, sao mày không sơn sát phao chân vậy?” – “Ờ, sơn sát nhìn không đẹp, khi móng mọc dài ra thì xấu lắm…”
Nó chẳng nói năng gì thêm.
Có điều, gần một năm tui làm ở đó, chưa bao giờ tui gặp lại người khách đầu tiên của mình :p

Đến gần chiều, chị Liên hỏi tui, “Lan có làm facial bao giờ chưa?” – “Có, làm nhiều lúc học tại trường” – “Chắc chắn là được phải không?” – “Dạ, làm nails thì sợ chứ làm facial thì ok”
Thế là trong ngày đầu tiên đó, tui được thực hành luôn đúng nghề mình đã học, chỉ khác một chút là trong trường, tui được dạy làm mặt, còn hôm nay, tui làm facial trên 1 cái lưng!
Cô nàng này nói tối nay nó có một bữa tiệc, nó mặc đầm hở lưng, thành ra nó muốn lưng nó phải đẹp – hơn cái mặt (hehe, cái này là tui nói!)
Cũng trong ngày này, tui làm waxing cho mấy cái lông mày. Cũng tàm tạm. Đến lúc chị Liên kêu lại hỏi, “Lan có wax bikini bao giờ chưa?” thì tui đành chịu chết, “Dạ, lúc học ở trường, cô có dạy, nhưng em chưa làm thử bao giờ.” – “Vậy thôi, để mình làm, rồi từ từ mình chỉ cho.”

Đến cuối ngày, chị Liên nói, “Mình biết sáng giờ Lan không có ghi phiếu, mình làm dùm rồi. Hôm nay là ngày trả lương, mình trả luôn cho Lan. Hôm sau Lan đi làm nữa nghe.”
Tui nhớ số tiền tui kiếm được trong ngày đầu tiên là $184 đồng, cùng với $38 tiền típ.
Hôm đó, chị Hồng cho tui có giang về. Chị nói ngày đầu chị không lấy tiền xe, nhưng sau này nếu đi chung thì mỗi ngày tui sẽ trả chị $10 tiền chở đi chở về.

Sau hai tuần làm việc tại đó vào Thứ Bảy và Chủ Nhật, tui quyết định nghỉ hẳn việc tại trung tâm người già để bắt đầu chính thức làm công việc full-time của một người thợ nails và waxing, trong lúc tiếp tục theo học để lấy cho được cái bằng manicurist sau đó 4 tháng.