Tôi viết blog (người trong cuộc lại hay dùng chữ ‘chơi blog’) tính đến nay cũng đã 5 năm, gần bằng thời gian tôi vào làm cho Người Việt, từ lúc còn là một “thầy cò”.
Khởi đầu từ blog Yahoo!360, tôi viết theo lời mời mọc, dụ dỗ của bạn bè. Cũng viết về những gì xảy ra chung quanh, từ những chuyện nhỏ nhặt, cỏn con trong nhà, trong trường, trong sở; đến những chuyện hơi lơn lớn hơn như nghĩ về cái này cái kia, cảm nhận chuyện này chuyện nọ.
Rồi càng viết càng mê, nhất là khi có một số người có cùng suy nghĩ với mình, hiểu được điều mình nói, cảm được điều mình nghĩ, chia sẻ cùng mình những băn khoăn. Có thời gian, blog là nơi để tôi bày tỏ hết tâm trạng của mình, tâm sự của mình. Tôi nghĩ gì, tôi viết đó, như đang nói chuyện với mội người bạn, một tri kỷ, điều mà tôi gần như không có trong đời sống thật.
Khi Yahoo!360 đóng cửa, cuộc chia tay đó cũng đầy kịch tính, cũng xúc động vô cùng, không khác gì những cuộc phân ly trong đời sống thực, bởi có người hoàn toàn từ bỏ luôn chuyện viết blog, có người chọn nhà mới để dọn về, hoặc WordPress, hoặc Blogspot, hoặc Yahoo Plus. Tôi vẫn còn nhớ một blogger ở Việt Nam nhìn hình ảnh đó và thốt lên “Tan đàn xẻ nghé còn đâu!”
Nhờ sự giúp đỡ của một blogger không hề quen biết, tôi gom góp được hết tài sản ở Yahoo!360 về xây nhà mới bên Blogspot, gần như gầy dựng lại từ đầu những mối quan hệ.
Và tôi lại viết. Cũng thả hồn lung tung linh tinh trong đó. Viết dạn dĩ, không bị gò bó, bởi chẳng ai biết tôi là ai, trừ một vài đứa học trò cũ, bạn bè cũ, và những bạn bè bloggers cũng tưng tửng như tôi.
Điều quan trọng hơn là gia đình không ai biết tôi viết blog, nên tôi có thể tha hồ nói xấu nhỏ em tôi mà không sợ nó méc má, hay cũng chẳng ai hăm he sẽ đi méc bồ cũ khi tôi đùa chuyện gì đó.
Nói chung rằng thì là rất sung sướng. Đó là một trong những niềm vui của tôi 🙂
Rồi website NV thực hiện “Blog Phóng Viên”. Dĩ nhiên người được yêu cầu lên đó “chơi thử” đầu tiên cũng là tôi, vì ít ra tôi có thâm niên làm “dân chơi” nhiều hơn một số người.
Leo lên đây rồi thì thôi đành phải đóng cửa nhà riêng của tôi lại, bởi tôi không có thời gian viết hai nơi với những bài khác nhau. Một số bạn bè nơi nhà cũ bảo tôi “dở” khi chọn việc đóng blog cá nhân, dồn hết sức vào đây.
Bởi, dù muốn dù không, đây là nhà chung, không phải nhà riêng, nên tôi phải giữ kẽ.
Tôi không biết bạn bè tôi nói đúng hết không. Riêng tôi thì tôi biết, từ ngày tên tôi ký nhiều trên những bài báo, thì blog riêng của tôi cũng đã không hoàn toàn là của riêng tôi rồi, trừ khi tôi đóng cửa, chỉ để mình tôi vô!
Nhưng được này mất kia. Những gì mọi người mang đến cho blog này vượt ra ngoài những gì tôi nghĩ (mà thực ra thì cũng chả biết nghĩ gì, hehehe). Bởi, người ta vào NgocLan’s Blog không phải chỉ vì người viết blog là tôi, mà là vì người ta muốn đọc những gì các “còm sĩ” viết. Và đến bây giờ, những Hến, Ốc, Ngao, Bidong, Già Lụm Lon, Hương DJ… đã trở thành nick name quen thuộc với nhiều độc giả. Không có những “brand name” này, NgocLan ‘s Blog cũng coi như dọn tiệm.
Vui rất nhiều. Và cũng được lợi cũng rất nhiều khi tôi có thể dùng còm của mọi người làm thành những bài viết cho một số mục trên báo 🙂
Dĩ nhiên, cũng có điều bực mình là những khi tôi bị hỏi, “Tại sao người đó lại còm như vậy?” hay “Cái còm đó có ý nghĩa gì?” hoặc “Tại sao lại viết như vậy?” “Viết vậy là muốn ám chỉ cái giống gì?”
Trời ạ!
9 người 10 ý. Người ta còm, người ta kể, người ta viết cái gì, mình nghe được, đọc được, hiểu được thì mình hiểu, mình đọc, mình nghe. Còn ngược lại. Thì quên nó đi.
Chuyện nhỏ như con thỏ.
Hehehe, nói vậy chứ mỗi lần ai hỏi tôi câu đó, là tự dưng tôi muốn nổi xung thiên, muốn đóng cửa ngủ sớm ghê nơi!
Hehehe, cái đó là tôi nói tôi. Chứ còm sĩ, còm lẻ nào đòi đóng cửa ngủ sớm là tới cuối năm, tôi tính sổ, tôi lôi ra kể tội từng người một á 🙂
Hãy đợi đấy 😉

Salut les jeunes !!!
LikeLike
Chào bà con cô bác làng trên xóm dú’o’i.
Xin mò’i tâ’t ca² môț ly café sũ’a đá : vù’a uô’ng, vù’a run lâ.p câ.p vùa’ đoç còm nhe bà con.
LikeLike
@ Chị An Lành ơi
cám ơn café sữa đá của chị nhe !Bên chị bắt đầu lạnh rồi vì phải đi bộ, bus, vả métro. Chị nhớ mặc áo ấm nhe. Bronchite nữa là khổ.
LikeLike
Salut AL,
Mời toi món Bò Né nóng tưng tưng với bánh mì con cóc.
( giống bánh mì Micheau hay bưu điện ngày xưa…).
Không biết ở các tiểu bang khác thì sao, loai bánh mì này nơi moi đóng đô, phải đi luc loi vì hiếm nơi nào còn sản xuất.
Moi rượt Già chạy ra tới xa lộ Biên Hòa rồi, nên chừng nào quay lại sẽ làm cho 1 phẩn khác.
Cafe’ sữa đá không lo run cầm cập, mình warm up lại mấy hồi? Style HDJ mà! hihihihi!!!!!!!!
Em Ngao đâu rồi. Share Bò né với mấy chị Ngao ơi! Lăng quăng 1 tuần ở xa vui không?
Bận bịu, dương đông, kích tây, nên quên mất …. em trai.
Lúc này coi bộ Ng bỗng dưng ” thầm lặng ” dữ à nghe!
Hú luôn Hến xương rồng, và Tứ Hải Thỏ Ngoc, cùng Đoan Cô Nương tề gia nức tiếng Blog mình…. À, còn quên cô chủ Blog với em Sò nữa, hihihi….
Món Bò Né ngày còn nhỏ, mình chỉ đươc đi ăn với ông via khi đến các quán Pháp ở Saigon, chỉ với tên Steak thôi, mà 1 điều moi vẫn nhớ hoài là đươc đựng trong cái Grill có hình đầu bò làm bằng gang đen, mùi bơ, dầu, hòa với mùi thơm của tỏi nghe xèo xèo, cũng thật vui tai, vui mắt.
Không biết sao, sau này VN mình goi là Bò Né, và rất phổ biến tại quê nhà…
Nghe đâu lúc này ở CA Bò Né cũng đã có măt.
Nhưng mấy lần moi đi tìm mua cái Grill Gang hình đầu bò vẫn chưa ra, vì không hiểu sao, VN vác qua Mỹ đủ thứ, mà đồ gia dụng thì không.
Có lần, một bà bạn chuyên gia ẩm thực nói rằng ở Mỹ có bán nhưng chỉ dành riêng cho dân Pro, phải order trước, bla, bla, bla, vv. và vv….
Nghe oải quá, nên cái Grill bằng gang, có hình dáng đầu bò vẫn còn trong giấc mộng……
Bon appétit.
LikeLike
Em có ăn Bò Né bên Bolsa một lần hồi hè, ông anh dẫn đi ăn, quán gì thì quên tên mất tiêu. Không có gì ấn tượng, ngoài phần nước sốt chan lên miếng thịt bò, quán đó hình như có 4 loại nước sốt, em chỉ nhớ là sốt tiêu đen, sốt pate, sốt tỏi, rồi cái gì nữa hông biết. Chắc tại ở nhà ăn thịt lúc nào cũng ướp cho thấm gia vị trước khi nấu nên thấy mặn mòi hơn, còn đi ăn ở ngoài sao thấy nó lạc lẽo quá!
LikeLike
Hi Chị Hương Sai Gon,
Có lần về VN thằng bạn rủ ăn bò né,củng không biết là món gì nhưng khi dọn lên thì giống như món đã ăn qua tại chợ củ trước năm 75.Ngạc nhiên mới hỏi thằng bạn sao gọi là bò né? nó trả lời tỉnh bơ: tại dọn lên mới chan nước sốt vào văng tùm lum nên mình phải né..hehe.Không biết phải không ?
Còn cái grill bằng gang hình con bò thì chợ VN tại Cali có bán đâu như 12 dollar,Đạt củng có vài cái ở nhà khi nào làm steak thì dùng nó.Mua về và bỏ dầu vào chảo và nấu cho chảo thấm dầu ,sau này dể xài.
Chúc chị vui ,khỏe ,như ý
LikeLike
@ Dat Diep,
Chào anh Đạt Chợ Quán,
Lâu quá, mới gặp lại anh nghe!
Tiêm bánh Trần Thương hàng xóm còn buôn may, bán đắt không anh?
Tui cũng chịu thua với nghĩa Bò Né. Nhưng có lẽ theo tiên đoán thời tiết,.. khi chiên xèo xèo,.nổ lung tung phải né là đúng nhất.
Cám ơn anh, lần sau tôi về CA sẽ đi luc loi lại cái grill xem sao. Vì rất tiện dụng.
Mời anh ly cafe’ xây chừng Năm Dưỡng buổi sáng.
@ Già,
Hứa tăng cái grill gang để làm … vốn cooking! Cảm đông quá xá. Cám ơn nhiều.
Có Sò với Hến làm chứng giùm chị HDJ nghe!
Mai mốt mà xù là biết tui.
LikeLike
@ Anh Đạt
Hai năm trước Ngao về Đà-lạt thấy có quán Chè “Hé”.
Hé là vì cửa chỉ mở hé chứ không mở hẳn. Chỗ này hồi xưa là tiệm chụp hình Hồng Châu, hay sát bên đó , nằm trên đường Duy Tân cũ.
Chè thì không đặc sắc, quang cảnh không khí thì không tình tứ, nhưng lại rất đông người thuộc giới trẻ. Họ nói chuyện đùa giỡn ồn ào chứ không hiến hoà thầm lặng như cái thời Ngao đi làm mật thám cho mẹ để canh chừng bà chị của Ngao.
LikeLike
Đà Lạt thì chè Hé, Huế thì chè Hẻm, Sài Gòn thì chè Cứu đói! hehe!
LikeLike
hehehe, một thời ăn chè Cứu Đói thay cơm trưa 🙂
LikeLike
Chị Hương, cách đây vài năm Bolsa có mở quán mới. Nhiều người nói là Bò Né ngon, lần đầu tiên em mới nghe đến nhưng chưa thử. Em có thắc mắc là ăn Bò Né mà không biết né vậy có bị Bò Đá không. 😉
LikeLike
Nếu né trúng người khác thì thành là ăn Bò Đục! hahahah!
LikeLike
Khi nào ghé via? hè Bolsa moi biếu 1 cái 😛
LikeLike
Chị Bang Bang và chị An Lành thương mến,
Em thật ra xưa nay vẫn viết ít lý do là em không biết tửng. Khi nào gặp topic mà em có ý thì em mới viết, còn lại thường là thăm hỏi thôi.
Vẫn vào blog ngày cả chục lần.
chúc các chị vui nhe.
LikeLike
@ Van Nguyen
Quán Mon Ami trên đường Euclid phải hông cô? Tui thích gọi bò né với sốt nấm hoặc sốt tỏi. Ăn được vì giá rẻ $9.95 cho 1 phần. Nghe nói chả cá quán này ăn khá ngon nhưng tui chưa thử vì vẫn mê chả cá ở Song Long hơn.
LikeLike
Dạ đúng rồi đó chú, quán ‘Mi nhon’, ủa quên, Mon Ami! hehehe!
Hôm nào chú thử sốt pate hay sốt tiêu đen đi, cũng ngon lắm á! 🙂
LikeLike
Hình như quán này gần nhà tui mà sao không ai mời tui đi hết vậy ta?
Để tui dìa khiếu nại với ông anh tui mới được!
Ủa, mà tui có 3 ông anh lận, khiếu nại ông nào vậy? hehehe
LikeLike
Hi bà con,
Bò né bên đây hay ở VN sau này là lạm dụng cái tên nghe cho hấp dẫn. Bò né nguyên thủy là nướng miếng thịt bò trên miếng ngói (nhưng có chỗ thấy giống miếng gạch tàu hơn) chan đầy mỡ. Bỏ miếng thịt lên nướng mỡ nó văng tùm lum phải né chớ văng trúng da phỏng đau lắm.
LikeLike
Vậy là hôm hổm Hến kêu nhằm món Bò Ngồi Yên rầu! hahahah!
LikeLike
Hồi sáng giờ tui cứ ngẫm nghĩ cái câu ‘Bắt trùm mền ăn hột mít lùi’ mà sao tui hông hiểu gì hết trơn dị ta! hehehe!
LikeLike
s-m-e-l-l
LikeLike
@ Silent,
Rất cám ơn Silent đã ” Tam Quốc Chí ” diễn nghĩa về tôi.
Đến với còm sĩ Blog này như thế nào, ra sao tư bấy lâu nay… đã đủ cho mọi người cảm nhận về cái tôi ” Le Moi est haisable “, không cần thiết phải lập lại ở đây bởi Silent chỉ là 1 con chim én.
Thât lòng, tôi không hề có ác cảm với G.65 hay Silent, vì trước đây G.65 và tôi, không thân thiết, nhưng vẫn dành cho nhau những xã giao thường thức…., và cho đến bây giờ…với G. 65 trong tôi cũng đã có những cảm thông, khi cùng hiểu nhau hơn, khi ngôn ngữ không nói đủ bằng lời.
Còn với Silent, thưa Silent, vì tên tôi là HDJ – 1 loai tay súng giang hồ, không thể lâng im khi nghe điều nghịch nhĩ.
Điều đó, hầu như bằng hữu của tôi ở đây ai cũng biết khi chúng tôi tự nguyện tìm đến bên nhau.
Là 1 thế giới ảo, không cần phải biết ngoài đời người thât ấy ra sao. Chỉ biết, với tôi, tự bản thân mình phải làm 1 người tử tế. Và tôi đã sống với tâm niệm đó.
Silent ạ, thấy người ta cao, là bởi tự mình làm mình thấp xuống. Để được tôn trọng, phải xem lại tai sao…..
Và tư trong thâm tâm, tôi cũng mong có môt ngày có được sư tâm đồng với Silent như đã từng có với bao người…
Và cũng để tôn trọng Blog NL, cũng như sư thân ái của các còm sĩ với nhau, tôi chỉ reply duy nhất 1 lần.
Xin lỗi NL, và moi còm sĩ đã dành cho tôi mọi tình thân trong sư viêc đáng tiếc này.
LikeLike
@ ACE
Khi 1 người bị vướng vào 1 lời thề, lời nguyền mà họ nghĩ rằng chỉ có khi nào bước qua cõi đời này thì những lời đó mới tan đi thôi.
Vậy có cách nào giúp cho họ không cảm thấy bị dằn vặt, lương tâm khỏi áy náy vì đã bội ước với lời thề nguyền mà họ đã xem như một điều cấm kỵ sắt đá, không thể nào lay chuyển hay thay đổi được ?
LikeLike
@Ốc: TL nhớ có đọc cái ranh ngôn ở đâu có nói là ” đừng sợ bị lương tâm cắn rứt…vì lương tâm không có răng”. 😆
Gì nửa vậy ta, lại hỏi câu lạ lạ à nha…. Cái mền đâu rồi? Hehehe
LikeLike
Ván kia bây giờ đóng thùng rồi
Có còn gì đâu nữa, thôi…đừng nghĩ lung tung
😦
LikeLike
Nhiều lý do để biện minh cho sự bội ước:
1. Không cùng chí hướng
2. Hoàn cảnh đẩy đưa
3. Xa mặt cách lòng
4. Có duyên nhưng không có nợ
Nhưng trên hết, tui nghĩ lý do làm cho mình bôi ước lời thề là vì tình cảm chưa được sâu đậm hoặc tình cảm đã rạn nứt. Một khi trong tình cảm đã có dấu hiệu này thì chỉ cần một cái ‘đá lông nheo’ của người khác cũng sẽ làm cho mình…nao núng! hehehe!
Cái này là tui nghĩ thui á! hehehe!
LikeLike
5. Nghèo, gia đình không môn đăng hộ đối (ở VN)
LikeLike
@ Mây và TL
Cám ơn Mây & TL nhiều. Thật ra những câu hỏi bâng quơ tui post lên đều có chủ đích, vì tui đang đọc dở dang 1 đề tài khá lý thú mà đến giờ này tui mới có cơ duyên để trầm ngâm suy nghĩ…
Với tui, khi đọc một cái gì mà khó hiểu, tui thường tự đặt câu hỏi và phải trả lời cho thấu đáo, rạch ròi. Và khi chưa tìm ra lời giải đáp,lòng tui chưa yên…
Chủ đề làm tui đâu đầu là:
1 người coi lời thề là sinh mạng , bội ước với lời thề đồng nghĩa với tử vong. Vậy có cách gì giúp họ được tồn tại mà lương tâm yên ả như mặt hồ không 1 gợn sóng nhỏ?
Hề hề, nhức đầu quá hén?
LikeLike
Đâu đầu = Đau đầu
LikeLike
@Ốc: Mai mốt lựa sách có hình đọc, khỏi đau đầu. …. Hehehe. Để thời gian vô đây còm vui hơn. 😆
Nếu “bội ước với lời thề đồng nghĩa với tử vong” là hôm nay tui phải nộp thêm 3 cái mạng cho người xếp của tui rồi… 😆
LikeLike
Đừng bao giờ thề.
Dễ ợt
:p
LikeLike
nghéo ngón tay thui
LikeLike
Cắt tóc thề. Tóc dài ra là xoá lời thề, lương tâm sẽ yên ả.
LikeLike
Muội Muội: còn trường hợp mình thay đổi màu tóc kiểu quết highlights coi như thay đổi lời thề có được hông? Hehehe
LikeLike
Câu trả lời này của tui chỉ dành cho chuyện tình cảm trai gái thui á, chứ hông có áp dụng cho việc quan việc nước nghen bà con! hehehe!
LikeLike
Ốc ơi, tui xin mượn “scout promise” để trả lời vấn đề ông đưa ra nha. Trong trò chơi Hướng Đạo (HĐ) , để chính thức trở thành một HĐ sinh, theo truyền thống HĐ Việt Nam, một thiếu niên phải có một buổi lễ tuyên hứa. Trong buổi lễ đó, em đưa tay lên và tuyên đọc lời hứa HĐ, bắt đầu với câu “Tôi xin lấy danh dự, hứa cố gắng hết sức, làm tròn bổn phận với …”. Tại sao các bậc đàn anh, đàn chị trong phong trào HĐ không đơn giản hoá bằng câu “Tôi xin lấy danh dự, hứa làm tròn bổn phận với …” mà lại thêm vào “cố gắng hết sức”? Trong cuộc sống, chúng ta đặt cho chính mình một tiêu chuẩn cao đẹp và hứa sống theo theo tiêu chuẩn đó. Tuy nhiên, chúng ta cần nhớ rằng chỉ có thể đo lường thành quả qua tiêu chuẩn của chính mình, mà không phải của người khác, vì mỗi người trong chúng ta có một hoàn cảnh và khả năng khác nhau. Khi mình hứa điều gì thì mình cố gắng hết sức hoàn thành lời hứa đó. Nhưng nếu hoàn cảnh và khả năng không cho phép ta thực hiện được, chúng ta vẫn “vui vẻ” chấp nhận kết quả thất bại, bởi vì chúng ta đã “cố gắng hết sức”.
LikeLike
@ M&M
Cám ơn M&M , nhưng M&M có cảm thấy lời hứa, lời thề, lời nguyền khác nhau không?
Hay là hãy sống chết với lời thề, nguyền của mình là câu trả lời ổn thỏa nhất?
Vì tui nhận ra trong lời thề còn có cả sự danh dự và lòng tự trọng nữa. Mình có thể mất tất cả, kể cả mạng sống, nhưng danh dự và lòng tự trọng không thể nào đánh đổi được.
LikeLike
@ Ốc Ken,
Chị tiếp lời M& M một chút.
1. Theo thể thức Hướng Đạo là lời tuyên hứa, hay là hứa ( nghĩa là… có cố gắng hết sức để hoàn thành, nhưng nếu thất bại thì cũng vui vẻ chấp nhận như MM đã giảng giải)
2. Lời thề hay tuyên thệ là những gì mà các SVQQ Võ Bi & Thủ Đức và các quân trường của VNCH xưa đã quỳ xuống với sự chứng giám của hồn thiêng sông núi. ( nhất quyết phải đạt đươc mục đích, và sống chết với lời thề, vì trong đó có cả
Tổ Quốc – Danh Dự – Trách Nhiệm)
3. Lời nguyền ( mang một sư hận thù đời kiếp , và phải quyết trả như những truyên của Shakespeare).
LikeLike
Chị HDJ giải thích có lý quá hén!
LikeLike
Ốc ơi, tui nghĩ trong cuộc sống, mình không nên cố chấp vào điều gì hết; không có gì là tuyệt đối cả trên thế gian này. Thay vào đó, mình cố gắng tránh mọi điều ác, làm thật nhiều việc lành và giữ cho tâm ý trong sạch. Hành động của một người vào một lúc nào đó không xảy ra một cách vô cớ, mà là hệ quả tích luỹ của bao nhiêu chủng tử (seeds) tốt hoặc xấu mà người ấy gieo vào cuộc đời và vào chính mình. Nếu mình tránh việc ác, làm việc lành và tâm ý trong sạch thì giữ lời thề cũng tốt mà không giữ cũng chẳng sao. 🙂
LikeLike
Tui thấy hai thằng con tui mỗi lần đi họp hướng đạo (Boy Scouts) là tụi nó đưa tay lên đọc cho một hơi ‘Lời thề hướng đạo’ như là Tui sẽ cố gắng sống trung thực, bảo vệ đất nước gì gì đó. Trong đó có chữ ‘cố gắng’, nghĩa là khi mình đã làm hết khả năng của mình thì đó là quá đủ.
LikeLike
Hổng biết Hến có bị như tui không, ở nhà có 2 đứa hđs, nó cứ nhắc chừng mỗi lần tui lái xe “daddy, you are going over the speed limit!” hay là “was that a legal U-turn, daddy?”
LikeLike
Có chứ, mà nó nói riết mỏi miệng nó hết nói rầu! hahahah!
LikeLike
Ốc ui; lâu lâu hạ một câu, làm cả nhà xôn xao hết dị? Hic
LikeLike
@Ốc ui: đọc cái còm này, rồi hồi sáng trên đường ra pt nghĩ miên man tui bị thai nghén….hehehe. Để hôm nào xong, gởi anh đọc trước cho ý kiến nha 😆
LikeLike
Để trở lại với đề tài của cô giáo. Từ ngày tôi biết tới NL’s blog, tôi được học hỏi nhiều điều thú vị và làm quen được những người trên blog và dần dần thành người thân quen ở ngoài đời sau vài lần “đại hội còm sĩ”. Ngoài sự học hỏi cách cư xử hoà nhã, sống hoà đồng với mọi người, tui đã tìm lại được và trao dồi thêm về tiếng Việt trong sáng ở blog này.
Nhân mùa lễ Tạ Ơn, Tâm chúc mọi người được an vui đầm ấm bên gia đình và người thân.
LikeLike
Không chúc đầm ấm trên blog hèn chi cự nự hoài, hehehe
LikeLike
Thế giới ảo, có gì thật đâu, mà băn khoăn làm chi?
Có khi cái người không cùng quan điểm với mình, chính là người … cùng đường đi, lối về với mình thì sao?
Để chắc ăn, chỉ nên viết nhât ký gối đầu giường là khỏi hồi hộp.
LikeLike
Thế giới ảo, có gì thât đâu, mà băn khoăn làm chi?
Có khi cái người không cùng quan điểm với mình, chính là người… cùng đường đi, lối về với mình thì sao?
Để chắc ăn, chỉ nên viết nhât ký gối đầu giường là khỏi hồi hộp.
LikeLike
Xin lỗi, có 1 sư trục trăc, không biết sao đã nhầm logo người khác.
LikeLike
‘viết nhât ký gối đầu giường’ là chết lớn á! ông chồng tui mà ổng đọc chắc là cháy nhà! heheh!
LikeLike
Lấy nhật ký gối dưới đầu, đau đầu thấy tía!
Tui không dại, hehehe
LikeLike
@ Cô chủ Blog & tất cả còm sĩ
Để tránh những điều không hay, từ nay HDJ có logo mới này
LikeLike
@ ACE
ốc ken vớ được cuốn sách khá đồ sộ, mới đọc có mấy trang đầu thấy rất hấp dẫn nhưng khó nuốt. Càng đọc càng thấy có nhiều đề tài khiến ốc ken phải để tâm để trí vào nó…
Vậy những lời ốc ken hứa hẹn, xin để từ từ ốc ken tính sổ nó với ACE nha.
Thỉnh thoảng ốc ken sẽ nhảy vô đây để xin được hỏi những chuyện mà một mình ốc ken không tìm ra đáp số.
Hẹn gặp lại
hề hề, lại là một lời hứa hẹn nữa rồi…
LikeLike
Khó nuốt thì làm sao mà hấp dẫn được ta???
LikeLike
Tặng HDJ và những ai đã và đang thương lính KQ.
Xin lỗi bài hơi dài, ai đọc ná thở xin ráng. 🙂
———————–
Đào Vũ Anh Hùng – Không bỏ anh em không bỏ bạn bè.
“ Câu chuyện bắt đầu vào một buổi sáng: Thứ tư ngày 27-03-1968 tại Không Đoàn 62 Nha Trang. Trung uý phi công Trần duy Nguyện, hoa tiêu PĐ524/KĐ62, ba mươi hai tuổi, cao một mét sáu chín, nặng 72 ký. Chiếc L19 mang số AP112584 danh hiệu Liver 02 .Phi vụ liên lạc hành quân Nha Trang- Pleiku. Trung úy Nguyện lái chiếc L19 đó. Anh cất cánh rời phi đạo 30 hồi 07 giờ 50 phút. Khoảng nửa tiếng sau thì chiếc Liver 02 ngộ nạn.
Nguyện bay tới giữa vùng Khánh Dương – Dục Mỹ thì thấy trời xấu. Mây trắng đặc đầy và sương mù kín phủ bốn phía núi non. Anh làm vòng ngược quay về, nhưng động cơ bung tiếng nổ khác thường rồi ngưng tắt. Nguyện biết lâm nguy. Nhưng anh vẫn đủ bình tĩnh kiểm lại một lần máy móc và làm các động tác khẩn cấp cho trường hợp hạ cánh bắt buộc. Anh không liên lạc được với Phi Vân bằng vô tuyến. Lúc ấy chiếc Liver 02 đang ở trên ngàn rưỡi bộ và Nguyện nhận ra khúc đường đèo M’Drak chênh vênh sườn núi mịt mù sương. Anh cho tầu lao xuống đèo. Rơi như hòn đá. Rơi như một khối vẩn thạch từ cõi thinh không giáng xuống. Thật nhanh, thật kinh hồn và Nguyện chưa xong thảng thốt, anh nghe tiếng đâm xầm dữ dội của khối sắt nặng ngàn cân cộng với trọng lượng thân thể mình khi đụng ngọn cây rừng. Toàn thân anh rung động như nhận chịu một cơn trời xập. Rồi không biết không hay gì nữa trong cõi hôn mê mịt mùng lãng đãng bắt đầu một cuộc phiêu lưu định mệnh…
Nguyện còn sống nhưng bị gãy cánh trên tay trái và thân thể anh bầm dập đau đớn thảm thương. Những đêm, những ngày, gần một trăm tiếng đồng hồ kiệt cùng sức lực, đói lạnh gian nan bò lết lần tìm về miền đất sống trong khi tử thần cao ngạo bao lần vung lưỡi hái nhưng không giết anh ngay. Mà thong thả vờn đùa cắt cứa thân anh từng mảnh thịt da quý báu
Cuối cùng với lòng can đảm tuyệt vời, với sức chịu đựng siêu nhiên, với ý chí quyết sống mãnh liệt, Nguyện đã thoát vòng hung hiểm, trở về. Hôm đó, chủ nhật 31 tháng 03 , ngày ăn mừng đầy tháng con trai đầu lòng của Nguyện….”
MỘT
ASOC gọi xuống Phi Đoàn báo có một L19 mất tích trên đường đi Pleiku, yêu cầu cho các phi hành đoàn túc trực chuẩn bị việc tìm cứu. Trung trả lời nhận rõ và tôi thấy gương mặt bạn hốt hoảng:
– Tụi bây kêu mấy đứa trực Rescue và Ground-alert sửa soạn lẹ lên. Tao qua ASOC lấy Frag và hỏi chi tiết xem đứa nào rớt.
Tôi nhảy hai bước níu lấy vai Trung
– Không biết đứa nào mà sui quá vậy?…
Trung không nói gì và tôi hỏi xong mới nghĩ Trung có biết gì hơn tôi đâu mà nói? Tôi thấy Nam từ phòng Hành quân đi ra, tay cầm tấm bản đồ:
-A hay quá, các cậu vào đây. Peacock vừa báo về cho bên này biết ông Trung úy Nguyện đến giờ này vẫn không thấy đáp Pleiku, chắc rớt dọc đường…Các cậu vào lấy chi tiết rồi làm ơn nói Trung úy Bình cho anh em tìm ngay hộ. Phía Pleiku trời xấu nhưng mình cũng ráng tìm may ra hắn còn sống và mình đem về kịp.
– Tội nghiệp…! Tôi hỏi Nam, Nguyện nào?
– Nguyện 524 đấy. Hắn qua bay L19 mấy hôm nay…
Tôi xửng sốt. “Nguyện 524 hả?” và cũng buột miệng kêu lên. “Tội nghiệp”. Đồng thời nghe dọc theo sống lưng mình một dòng cảm xúc tái người chạy ngược lên tủy não. Toàn thân bủn rủn. Tôi không nghe biết những điều Trung bàn bạc với mọi người trong phòng Hành quân Không đoàn những gì. Chỉ nghe, chỉ biết một nỗi kinh hoàng rời rã tứ chi. Tấm bản đồ vùng Hai to lớn trên tường, những chấm xanh chấm đỏ. Những đường bút chì mỡ khoanh tròn vạch thẳng. Rừng núi, sông ngòi, đường xá và đồng ruộng…Tôi thấy màu biển xanh nhoẹt nhoè trước mắt. Cái tai nạn của Lê chiêu Hiền tháng trước…
Chiếc U17 vùi sâu đáy biển trên đường từ Quy Nhơn về Nha Trang. Lần đó chúng tôi bay vòng ngược vòng xuôi đến mấy mươi lần dọc theo triền cát, trên vùng biển xanh, đỏ mắt trông tìm mà chỉ thấy cát trên bờ và biển điềm nhiên đưa sóng ngu si lầm lũi lao vào ghềnh đá…Những cái chết không tìm ra thân xác. Hoặc có tìm ra cũng chỉ là những tử thi biến dạng, tan nát thịt xương, đen cháy cong queo. Thật tội thương cho những người phi công dọc ngang trời rộng. Biết có một ngày hung hiểm đến mà vẫn thản nhiên nhận chịu căn phần, vẫn chứa chan tim óc trẻ trung nỗi nhiệt nồng yêu sống, mê luyến không gian. Không ai muốn mà cũng chẳng ai trông chờ bất hạnh đến cho mình. Bất hạnh thê thảm nhất là sự chết non đến rất tình cờ. Người sống và kẻ chết đều không ngờ tới cuộc vĩnh biệt không lời từ giã.
Bất hạnh đã đến với anh Nguyện rồi sao? Mong gì một sự trở về bình yên trong những phi vụ phi cơ rớt nơi vùng núi cao biển sâu này? Tôi muốn kêu lên cho thoát nỗi nghẹn ngào thương sót kết tinh thành khối chận ngang cổ họng…Xót thương lo lắng cho anh Nguyện. Anh Nguyện dễ thương không phải với tôi ruột thịt mà tôi đã thực tình lo lắng cho nỗi an nguy của anh như người ruột thịt. Ai cũng có kẻ thù hay người khinh ghét. Nhưng tôi nghĩ, người như anh Nguyện chắc không có ai khinh ghét thù hằn, mà đều quý thương kính nể anh như tôi vậy. Bởi tính tình Nguyện đễ thương quá đi. Anh điềm đạm, ít nói, nhưng khi nói chuyện thì vui vẻ cởi mở, đối đãi thật tử tế đứng đắn với tất cả mọi người. Ở đời có những hạng người tuy chưa từng trò chuyện tiếp xúc nhưng chỉ thoạt nhìn thấy mặt là tôi ghét và đôi khi coi khinh coi thường. Nhưng cũng có những người mới vừa trông thấy là tôi đã có cảm tình , sinh lòng quý mến và coi như thân thiết lắm. Anh Nguyện là lớp người thứ hai và cái nhận xét chủ quan của tôi chưa bao giờ lầm.
Tôi không ở cùng phi đoàn với Nguyện nên không gặp anh thường và được biết nhiều về anh. Nhưng thảng hoặc được ngồi cùng bàn trong các bữa cơm trên Câu lạc bộ hay gặp nhau đâu đó, tôi chào anh, hỏi dăm ba câu chuyện, anh đều vui vẻ chào hỏi lại và vui vẻ tiếp chuyện, dùng nhân xưng “tôi” cho anh, chỉ thị đại danh “anh” với tôi, với mọi người. Nhưng hai tiếng “Anh, Tôi” không có vẻ trịch thượng, không có vẻ nhạt nhẽo hời hợt mà đầy ý niềm nở thân ái. Đôi khi lễ phép như anh dùng tiếng “dạ” . Dạ phải. Dạ vâng. Dạ thưa anh nói đúng…Mà những tiếng ấy nhiều khi làm tôi bối rối . Tôi thật tình chỉ đáng tuổi em thứ hai, thứ ba của Nguyện. Sau này tôi dần trở nên quen với sự “lễ phép” ấy và hết bối rối ngượng ngịu, nghĩ đó là lời xưng hô đứng đắn lễ độ của một người có căn bản giáo huấn tốt và tính hiền tự nhiên như khuôn mặt phúc hậu thật thà của anh. Người như thế, không thể mang một tâm địa xấu được và tôi chỉ biết nói, anh Nguyện là một người đàng hoàng. Tôi coi anh như một người anh gương mẫu khả trọng và điều này tôi giữ trong lòng, anh không biết được lại có tôi quý mến anh nhường ấy.
Tin Nguyện mất tích truyền đi thật nhanh , xôi nổi một luồng xúc động khắp Không đoàn. Người không biết anh, tôi chẳng hiểu thế nào. Riêng ở tôi, ở những bạn bè thân quen với Nguyện, tất cả đều thật tình xúc động lo lắng cho anh. Tôi nhìn thấy điều đó ở tôi, ở trên khuôn mặt mọi người, ở cái không khí nhộn nhịp hăng hái chí tình quên ăn quên nghỉ trong việc tìm kiếm tung tích chiếc phi cơ xấu số. Suốt mấy ngày trời, dọc theo lộ trình rộng lớn trùng điệp núi rừng xuôi ngược Nha Trang – Pleiku. Bao nhiêu là máy bay đổ vào phi vụ tìm cứu Nguyện. Trực thăng H34, khu trục, L19, Cessna, C47, của cả Không đoàn 62 lẫn Không đoàn 33 từ Saìgòn ra và bên Trung tâm huấn luyện. Không biết bao nhiêu lần, không biết bao nhiêu chiếc và không biết bao nhiêu người đã dồn vào việc ấy…
Cái gì khiến nên tận tình như vậy? Bổn phận dĩ nhiên phải làm sau mỗi tai nạn xảy ra hay là gì khác?
“Cái gì khác” đó, tôi biết, thúc đẩy tinh thần hăng say tận tuỵ kiếm tìm anh Nguyện vượt khỏi một cuộc tìm kiếm thông thường chính là những tình cảm đẹp đẽ và sự quý mến mọi người dành cho anh.
Thiếu tá Tư lệnh phó cũng đích thân điều động và lái trực thăng ngày ngày tìm dấu Liver 02. Lòng thương yêu đằm thắm ấy, anh Nguyện, anh xứng đáng được hưởng . Hơn cả tình nghĩa bạn bè. Trên cả cái mà người ta gọi là “tình đồng đội, tình huynh đệ chi binh” . Đó là do lòng sót thương một người anh em như thể anh em ruột thịt.
Ngày đầu chúng tôi hy vọng. ngày thứ hai hy vọng mòn nhụt dần đi sau khi Lộc về cho biết có thấy một nơi rừng phía Bắc Khánh Dương có hai người đốt khói đỏ, dơ vải trắng vẫy gọi trực thăng nhưng Lộc nghi ngờ Việt Cộng lừa bắn không dám đáp vì Nguyện đi Pleiku chỉ có một mình sao lại những hai người vẫy gọi? Tuy nhiên Lộc vẫn về báo cáo và trở lại chỗ cũ thì không thấy chỉ ngoài rừng sậy và loang lổ vết cỏ khô ngún cháy.
Ngày thứ ba thì chúng tôi không còn ai hy vọng tìm thấy Nguyện và xác chiếc L19 nơi đâu. Nhưng vẫn cố công tìm kiếm đến ngày01_gray thứ tư , thứ năm… Mọi người không một tin tưởng mong manh nào nữa. Ai cũng thương sót Nguyện ngùi ngùi. Riêng tôi nặng thêm lòng uẩn ức. Sao không chết những thằng bần tiện, những thằng không đáng được gọi là người, những con bọ hung hôi thối trong đoàn thể đang làm điều nhơ nhớp nhục nhã đến chúng tôi. Đang làm vấy bẩn, uế tạp bộ áo Không Quân danh diện của chúng tôi, mà chết những người như Nguyện?… Ôi anh Nguyện dễ thương, anh Nguyện hiền lành. Không biết anh còn sống hay đã thịt xương rữa nát? Tôi cầu mong có một “phép màu” nào đó cứu mạng sống anh, và đưa anh Nguyện của chúng tôi trở về. Đem lại ấm cúng cho gia đình anh, để anh chung chia thống khổ với đồng bào, tham dự với chúng tôi cuộc chiến đấu đắng cay nhọc nhằn hiện tại. Sơn bảo với tôi rằng anh vừa có con trai đầu lòng chưa tròn tuổi thôi nôi. Tôi nghe quặn thắt trong lòng. Mối thương tâm buốt nhức làm hoe nước mắt. Tôi tưởng tượng ra khi người vợ trẻ của anh nhận được hung tin. Tôi nghĩ đến Quang chết cháy trong chiếc khu trục trúng đạn và rơi khi nó giáng từng loạt bom sấm sét xuống ngay đầu kẻ thù man mọi. Quang chết đúng một tuần sau đám cưới.
Ngân đã ngất lịm sau tiếng kêu thảng thốt xé trời. Những cơn khóc than kể lể bi thương làm tôi mủi lòng. Chị Nguyện rồi sẽ ra sao? Cả đứa con trai đầu lòng của anh Nguyện nữa? Tôi đâu có biết mặt vợ con anh . Tôi băn khoăn chẳng hiểu mai này lớn lên trong trí óc sơ sinh của con trai Nguyện có mờ phai chút nào hình ảnh gương mặt người cha rạng rỡ hoan lạc phút giây nhìn nó mở mắt chào đời? Đứa con sinh ra thời chiến và tự sơ sinh đã mất vòng tay chắt chiu nựng nịu của người cha. Thật là tội thương cho nó.
HAI
Ba giờ trưa ngày chủ nhật 31-03. Tôi đang nằm đọc quyển Văn, thì Cầu mở toang cửa nhảy vào phòng la chói lói:
– Anh Nguyện về rồi mày ơi! Trực thăng bên phi đoàn mày vừa đem về đây xong tức thì.
Nỗi mừng rỡ bật tung tôi dậy. Sự mừng rỡ lớn lao đột ngột quá làm tôi đứng sững. Cầu nói:
– Bác sĩ Trụ đem “thằng chả” qua Nguyễn Huệ rồi. Đụ họ…thiệt hên hết sức!
Tôi hỏi:
– Mày thấy hắn sao không?
– Mẹ, thiệt dễ sợ, trông “đíu” giống ai hết. Quần áo rách mướp đầy bùn xình. Gãy tay, lọi giò, bầm tím cùng người nhưng coi bộ “thằng chả” vẫn khỏe và nói chuyện tỉnh khô à.
Tôi cười, đưa tay nắn bả vai, nói:
– Thiệt mừng kể gì hả? Để hắn tĩnh dưỡng yên yên, hôm nào tao đi thăm…
Anh Nguyện được đưa vào Quân y viện Nguyễn Huệ đến đúng chủ nhật sau tôi mới có thì giờ vào thăm anh gần trọn buổi sáng. Anh Nguyện nằm trong phòng nhìn thấy tôi và gọi. Tôi đi thoáng qua, nhìn vào, anh nằm đấy mà đâu nhận ra, ngờ ngợ ngó thân thể nào bó bột trắng hếu cả mình, cả cánh tay nằm trên giường bệnh viện cho đến khi anh lên tiếng gọi và tôi mừng rỡ. Anh mời Hảo, mời tôi ngồi trên hai chiếc ghế cạnh giường, nhờ Hảo lấy dùm gói Pall mall, vồn vã mời chúng tôi hút thuốc. Anh cũng hút một điếu và tự bật lửa bằng cánh tay còn lành lặn. Đó là cánh tay phải,không bó bột. Tôi nhìn anh, quan sát từ đầu đến chân, vừa trả lời anh những câu hỏi, vừa hỏi anh về tình trạng sức khỏe .
Anh mặc có chiếc quần đùi, đôi chân rắn chắc đầy những vết tray xướt quẹt thuốc đỏ và những vết bầm tím chưa tan. Nguyện nói anh bị gãy cánh trên tay trái, dập một hai đốt xương sống và cùng khắp thân thể bầm tím như nhuộm chàm, nhất là khoảng từ lưng trở xuống mông mà tôi không thấy vì anh được bó bột. Bác sĩ khoét một mảng trước bụng cho khỏi hấp hơi.
– Bây giờ tôi đỡ nhiều lắm rồi đó anh. Hôm mới về tôi nói ai thấy cũng hết hồn không dám ngó.
Tôi cũng nghĩ là bây giờ anh đã đỡ nhiều lắm và thấy anh như không xụt cân, vẫn rắn chắc đẫy đà nhưng da mặt thì xanh mướt. Nguyện nói chuyện nhiều, cười nhiều. Giọng nói và nụ cười của anh vẫn ròn rã cởi mở nhưng dường như chứa đựng nhiều hân hoan vui sướng vì nỗi mình thoát nạn, nỗi bạn bè thương quý nườm nượp đến thăm mỗi ngày với quà bánh và những lời an ủi. Anh kể suốt hơn một tiếng đồng hồ cho chúng tôi nghe về cuộc phiêu lưu định mệnh vừa mới trải qua, hãi hùng tưởng như mơ mà có thật. Anh kể cho chúng tôi nghe rõ ràng mạch lạc cả từng điều nhỏ mọn trong cuộc vật nhau với tử thần dài chín mươi chín tiếng và cuối cùng anh thắng vinh quang đem sinh mạng trở về vùng đất sống.
BA
Nguyện tỉnh dậy sau cơn hôn mê dài lãng đãng phiêu diêu hồn phách. Tỉnh dậy bàng hoàng như vừa qua một giấc mơ êm đềm mê mẩn chẳng hề tri giác một phân đau trên cơ thể. Tỉnh dậy và nghe đầu tiên là tiếng chim kêu và thấy đầu tiên là vùng sáng tối ảo mờ chốn rừng hoang tịch mịch. Một giây bỡ ngỡ rồi anh hồi tưởng được ngay…. Bắt đầu từ lúc chiếc Liver 02 lúng túng trở xoay trong biển mây mù rồi đột nhiên ngưng tắt. Rồi mang cả phi công vùn vụt lao xuống rừng cây bên phải con đường đèo M’Drak. Màu xanh, tiếng kinh hồn trời xập. Màu đỏ, hào quang chói lói….Bàn tay nào phũ phàng dìm tôi xuống, nâng tôi lên, nhẹ hẫng, bềnh bồng và tôi không biết không hay gì nữa…
Bây giờ thì Nguyện biết mình vừa hồi tỉnh sau cơn lịm ngất dài. Chiếc đồng hồ tay còn chạy 11giờ 30. Lúc máy bay rơi tám rưỡi. Nguyện nghe ê ẩm váng vất. Anh cựa mình,. Cổ anh như gãy, sống lưng anh như gãy. Cánh tay trái đau dội lên làm Nguyện cứng người cắn răng mà chịu. Đầu anh cũng nghe ê ẩm và như có tảng máu khô bết nặng. Anh nhắm mắt thở, trán vã mồ hôi. Nguyện thử nhấc cánh tay và anh phát giác nó đã lọi, gãy lìa ống xương cánh trên. Không có máu thấm ra vải áo phi hành nhưng Nguyện nghe rõ các mảnh xương gãy bên trong như dằm củi nhọn, như vụn thủy tinh đâm xối vào thớ thịt khiến Nguyện đau buốt choáng người muốn trào nước mắt.
Nguyện thấy mình không hẳn ở trong mà cũng không hẳn ở ngoài phòng lái. Sợi dây an toàn vẫn giữ anh liền ghế phi cơ nhưng nửa thân trên nghiêng lọt ra ngoài. Cánh cửa bật tung đâu mất, kính tàu vỡ vụn. Chiếc máy bay của anh. Nó không còn hình thù của chiếc phi cơ nữa. Cánh quạt, đầu máy và khung phòng lái cong queo biến dạng như có bàn tay mạnh mẽ vô cùng nào xoắn vặn. Nguyện rùng mình khi nhìn xuống nền đất dốc nghiêng. Mảnh helmet tan tành vung vãi cùng những mảnh kim khí vụn nát của thân tàu. Ôi nếu đầu anh không có chiếc nón bay che chở?…Xác thân anh là thịt xương trăm ngàn lần mềm hơn sắt thép. Anh sống sót thật kỳ diệu.
Nguyện nhớ nơi mình rơi xuống bên phải con đường đèo M’Drak. Con đường rắn lượn hình cung và anh có thể theo hướng 180, 200, 250, 279, …mà đi là ra mặt lộ. Yên vắng trong khu rừng u tịch vây bủa tứ bề. Nguyện nhìn những chiếc kim, những con số , những vạch đỏ xanh vàng trên các mặt đồng hồ phi cụ. Tất cả đều im lìm bất động khiến Nguyện mung lung bối rối. Phải chui ra khỏi chiếc L19 xấu số và tìm kiếm đường về. Qua giây lát suy nghĩ. Nguyện nghiến nát cơn đau đớn giữa hai hàm răng, dùng bàn tay phải hì hục toát đẫm mồ hôi gắng sức bẻ cho bằng được chiếc la bàn cầu du chuyển đã gãy rời ba con ốc vặn. Có đến gần nửa tiếng sau Nguyện mới xong công việc gỡ lấy chiếc la bàn. Mệt muốn đứt hơi, anh ngồi rũ người thở dốc…
Nguyện ra khỏi phòng lái bằng cách trườn mình cho người rơi xuống đất. Cánh tay phải với bàn tay nắm giữ chiếc la bàn không đủ sức chống đỡ và Nguyện phũ phàng rơi xuống như tấm rẻ rách. Anh bật lên tiếng thét đau đớn xé trời, nghiến răng ràn rụa nước mắt nằm phủ phục mà chịu nỗi đau đớn tái tê đến tận nguồn thần kinh cảm giác. Nguyện mệt lả, đau nhức khốn cùng và anh không dám chống tay ngồi dậy bởi anh biết mình không đủ sức ngồi dậy. Không dám cử động mạnh nữa. Đau đớn nhức buốt ở từng khớp xương, ở từng thớ thịt. Nguyện xoay người nằm ngửa trên triền dốc, anh thử co duỗi đôi chân. Chân anh không gãy nhưng cả hai đều bị trật khớp ở cổ chân. Anh thử cựa mình, thứ đau đớn nào nhọn hoắt nhói lên nơi xương sống ngang thắt lưng. Nguyện lại nằm yên đưa đôi mắt nhìn cảnh vật.
Cây rừng bay cao ngó xuống thì tủn mủn rong rêu, nhưng ở dưới lại là đại thụ cao to lá tàn rậm rạp. Lá như khối đặc âm u che khuất nắng trời. Nguyện đếm được tất cả ba ngọn cây cao bị phi cơ anh chém gục. Chiếc phi cơ thì đuôi cánh gãy gập, dúm dó chúi đầu nằm thê thảm giữa các mảnh kim khí vỡ văng vãi tùm lum. Bốn trái Rocket chưa nổ nằm ù lì lăn lóc dưới cánh tàu gãy cụp. Một giọt nắng xuyên qua kẽ lá xoi thẳng vào mắt Nguyện, anh thiêm thiếp muốn ngủ…
Nhưng vừa chợp mắt thì Nguyện nghe văng vẳng tiếng máy bay ầm ĩ. Anh choàng tỉnh, lắng tai và tim đập mạnh. Tiếng động cơ ròn rã quen thuộc đến gần. Tiếng trực thăng! Không phải một mà những hai chiếc H34 song song ồ ạt bay ngang, thật thấp và ngay trên đầu Nguyện. Bóng hai chiếc phi cơ loáng thoáng trên vùng lá biếc và Nguyện rộn rã cơn xúc động bồi hồi…Anh biết họ đi tìm mình và nôn nao mừng rỡ. Nguyện muốn bật tung người dậy hò hét vãy gọi bạn bè anh trên đó biết anh ngộ nạn chỗ này xuống cứu. Nhưng anh không vùng dậy được , không làm gì được mà chỉ nằm yên nghẹn ngào trông lên bóng hai chiếc trực thăng bay thật gần, thật thấp trên vùng cây lá um tùm…
Anh nghe rõ tiếng cánh quạt chém gió phành phạch, tiếng máy nổ ầm ĩ vụt qua…cho đến khi trở lại ầm ì rồi tắt, vậy mà Nguyện vẫn ngẩn ngơ văng vẳng bên tai những lời mời gọi, hối thúc anh trỗi dậy. Bạn bè đang đi tìm kiếm anh, họ sẽ trở lại nhiều lần nhưng chắc chắn không ai thấy bởi cây cao lá rậm và Nguyện không có cách nào báo hiệu. Anh chẳng mang theo một dụng cụ trang bị cấp cứu cá nhân nào kể cả con dao, khẩu súng. Giá bây giờ có một viên đạn hỏa châu nhỏ bé hay một trái khói màu?…Tại tôi coi thường không đem theo những thứ người ta cấp phát. Tôi đã còn sống sau tai nạn, rồi nếu có chết thê thảm, chốn rừng hoang này chính là tự tay tôi hủy diệt mạng sống mình.
Nguyện nằm ôm mối uẩn ức giận trách mình. Anh bỏ chiếc la bàn xuống đất, đưa tay nắn túi áo bay và móc ra được chiếc bật lửa. Anh loay hoay gắng gượng chịu đựng đau đớn bám lấy thành tàu đu người dựa vào mặt chiếc phi cơ, với tay mở nắp bình xăng. Mùi nhiên liệu thân quen nực nồng khứu giác.
Nguyện tính đốt tàu gây đám cháy làm hiệu cho phi cơ bạn trông thấy nhưng anh thất vọng.
Bật bốn năm lần không nhen chút lửa thì chiếc hộp quẹt hết đá. Nguyện nhét bật lửa vào túi áo. Lúc đó anh mới giật mình hoảng sợ nghĩ đến điều nếu đốt tàu , bình xăng nổ, cháy tràn lan, anh không thể nào chạy thoát và sẽ bị thiêu sống. Nguyện thở phào, đưa mắt tìm kiếm trong tàu…Anh thấy dưới gầm ghế hoa tiêu có một gói dù và một trái khói màu còn nguyên vẹn. Anh xúc động, lẩy bẩy rướn người nhoài tới. Cánh tay trái anh gãy lặc lìa như cành cây chỉ còn dính với thân bằng lượt vỏ, đong đưa trước gió. Nguyện chỉ còn cánh tay phải để xử dụng cho việc nặng nhọc lung túng xoay vần, kéo đẩy chiếc dù và trái khói màu rơi xuống đất. Đau đớn dội lên nhưng Nguyện mím môi cưỡng chống, nằm ôm lấy gói dù mà thở. Lúc này ruột gan anh mới cồn cào vì đói…Buổi sáng Nguyện vào phi đoàn sớm.
Trước khi đi bay anh ghé vào câu lạc bộ Phi Hổ mua khúc bánh mì jambon 25 đồng bạc, để trên giá đựng bản đồ tính nhẩn nha vừa bay vừa ăn sáng nhưng chưa kịp cắn miếng nào thì tai nạn xảy ra, khúc bánh mì đã bay đâu mất.
Cơn đói làm Nguyện cồn cào gan ruột , bải hoải toàn thân. Anh nghe đầu nặng, mắt hoa, bắp thịt rung chuyển, người nóng bừng bừng như lên cơn sốt, đầu óc váng vất khó chịu. Chất chua từ dạ dày đưa lên miệng khiến Nguyện buồn nôn. Đói và khát nữa. Lưỡi anh tê đắng và cổ họng, môi khô. Nguyện nằm áp má thiêm thiếp trên gói dù đưa mắt lờ đờ nhìn xuống triền dốc…Đói khát, mệt mỏi, đau đớn khiến Nguyện tưởng chừng kiệt cùng hơi sức không sao gượng nhích được. Nhưng Nguyện đã nhích gượng.
Hơn thế nữa, anh nhổm dậy, nghiêng người chống khuỷu tay bò như con thằn lằn bị dập nát hai chân sau. Bằng cách dùng cánh tay phải làm điểm tựa, nhón đội mũi giày đẩy cả thân hình đồ sộ kéo cánh tay gãy, lết từng phân một xuống con dốc ngắn. Bởi ở dưới đó có một khe nhỏ mà Nguyện thì khát khô môi họng. Đá dăm đâm qua làn vải áo nát cánh tay anh. Khoảng cách đến khe nước bùn không hơn bốn mét, vậy mà có đến nửa giờ mới lết tới được. Anh hảo hển gối má nằm nghiêng trên những hòn đá nhọn của bờ vũng, ghé miệng tham lam cuồng dại mà uống, mà thở. Nước bùn ngầu đục tanh tưởi rong rêu mùn lá nhưng anh bất kể. Nguyện mê mẩn uống, say sưa uống từng dòng mát lạnh vỗ về cổ họng khô khan, tưới mát ruột gan bỏng cháy, nghe sảng khoái lâng lâng. Anh lăn người vào trong vũng nước tận hưởng cơn mát mẻ dễ chịu thấm qua làn vải áo phi hành. Rồi như trẻ con no sữa. Nguyện nhắm mắt lại, anh thiếp đi hay ngủ cũng không biết nữa.
Nguyện tỉnh dậy lúc xế trưa. Anh vẫn sũng người trong bùn ngầu đục. Đồng hồ tay anh chỉ 3 giờ 10 phút. Lại có tiếng máy bay ầm ĩ trên vùng cây cao vợi. Nằm chỗ này. Nguyện thấy được một mảng trời xanh dị dạng giữa khoảng lá thưa gió thổi chập chờn. Có một giải mây trắng nõn lững thững bay…Ôi cánh mây giang hồ mỏng manh kia sáng nay có góp phần trong khối mây mù mịt bưng bít mắt anh, cản lối phi trình và làm anh ra nỗi hoạn nạn thế này không? Tiếng máy bay ù ù một điệu từ trên không đồng vọng. Nguyện thấy một chiếc L19 buồn hiu lủi thủi bay ngang mảnh trời xanh có giải mây trắng nõn ấy.
Một lát sau lại thêm hai chiếc trực thăng song hàng rầm rộ lướt qua. Anh thấy rõ những cái bụng thon dài đậm nét trên nền trời xanh lơ, những con số màu vàng và lồng kính phi cơ chói loé ánh mặt trời phản chiếu. Nguyện cảm động nghĩ đến bạn bè đang nôn nả kiếm tìm mình. Nhớ tới trái khói màu.
Nguyện lẩy bẩy chống tay rời khe nước bò lên. Không mang thương tích chỉ cần vài bước nhảy là tới, nhưng lúc này Nguyện chỉ nhích người bò lết được vài phân mét lại nằm nhăn nhó vì đau đớn, hồi lâu mới ngóc đầu tiếp tục bò thêm vài phân mét nữa. Khoảng cách thật gần nhưng thời gian bò lết dài quá đỗi. Trong khi đó thỉnh thoảng anh lại nghe, lại thấy những chiếc phi cơ tìm cứu bay ngược suôi trên đầu. Chúng làm anh nôn nao cuống quíu. Nguyện với được trái khói màu, anh chờ đợi tiếng máy bay, ghé răng giựt chốt an toàn, quơ tay thảy xuống triền dốc….
Trái khói vừa lăn vừa cuồn cuộn tuôn màu xanh đậm. Nguyện nằm chong mắt nhìn và ngửi mùi khét tràn không khí. Gió từ trên lùa xuống, khiến khói không vươn lên được, mà rạp mình bò sát mặt đất. Gió làm nhiễu loạn dặt dìu đám khói, loãng nhạt dần màu xanh đậm và cuối cùng chỉ còn những sợi mỏng tanh uốn éo tan biến trong không khí. Hy vọng của Nguyện cũng lụn tàn, nghĩ nếu trời im gió khói xanh có bốc lên cao, phi cơ cũng khó mà thấy được bởi màu xanh của khói tiệp với màu xanh của rừng. Anh thở dài chua xót…Bạn bè tôi đôn đáo từ sáng đến giờ tìm tôi nhiều quá. Mà tôi thì mỗi lần tỉnh dậy nghe tiếng động cơ rền rĩ kiếm gọi, muốn làm hiệu đáp lời, muốn hét to như sấm sét bảo với họ rằng tôi đang bồn chồn cuống cuồng chờ đợi ở đây, nhưng tôi không làm chi được. Tôi mang thương tích thảm thê, tôi đã kiệt cùng sức lực…
Nguyện đâm sợ hãi những tiếng ầm ĩ rền rĩ của máy bay, nghe như lời nghiêm khắc mỉa mai trách mắng làm anh uất nghẹn. Nỗi ăn năn dằn vặt khi nghe tiếng động cơ trên cao vọng xuống làm anh hoang mang bực tức. Nguyện muốn bưng tai nhắm mắt ngủ vùi, thiếp đi hay chết để khỏi chịu đựng đau đớn khổ sở trên thân và cả trong lòng. Anh chỉ còn mong manh hy vọng ở đây bên xác chiếc L19 may ra tới chiều bạn bè sẽ thấy và xuống cứu.
Cho tới bảy giờ chiều, suốt ba bốn tiếng nằm chờ, Nguyện nghe tiếng và trông thấy đủ loại máy bay qua lại nhiều lần. Trực thăng, L19, U 17, C47, và cả HU1 của Mỹ nữa. Khi nắng chiều chỉ còn thoi thóp và tăm tối dần nhuộm đen khu rừng. Nguyện không thấy bóng một chiếc phi cơ nào nữa. Quanh anh chỉ có một bầu tịch mịch im vắng hãi hùng như cõi chết. Đêm đã xuống hoàn toàn nhưng đêm có trăng và đêm có sao cho Nguyện chút ánh sáng mờ đủ nhận ra cảnh vật, đủ cho anh nhận ra một phiến đá rộng phẳng phiu nằm phơi lưng dưới ánh trăng cách chỗ anh đang ngồi chừng 15, 20 thước, không có bóng cây che. Nguyện đã ngồi dậy được nhưng di chuyển thì phải bò bằng vai và dùng gót giày đẩy thân mình nhích tới. Suốt một đêm dài, anh hì hục bò, kéo theo bọc dù tới phiến đá. Chiếc dù trở nên nặng vô cùng. Khoảng cách không đầy hai chục mét đối với Nguyện thật là dài. Suốt đêm mệt lả, ngủ thiếp và ngất đi không biết bao nhiêu lần mà đếm. Khi giật mình tỉnh dậy anh lại tiếp tục bò trên đường gồ ghề sỏi đá, chằng chịt giây leo, lồi lõm hiểm trở để vần bọc dù tới nơi phiến đá lộ thiên.
chiếc la bàn cầu du chuyển Nguyện làm rơi xuống triền dốc, nằm trong đám cỏ dưới một hố nông chỉ nửa sải tay là với tới nhưng anh loay hoay mãi cũng không lấy được. Nguyện đành bỏ và tiếp tục kéo chiếc dù tới sáng, Chung quanh phiến đá là những cỏ tranh đã cháy tro tan dầy tung lên làm Nguyện ho sặc sụa. Đến sáng thì Nguyện đã ôm bọc dù nằm trên phiến đá, chân tay quần áo đen đúa tro than bùn đất và bộ đồ bay màu cam trở thành màu gì bẩn thỉu, rách tả tơi. Nguyện đã đem được gói dù tới phiến đá, đã mở được bọc ngoài nhưng anh xoay trở mãi vẫn không thể nào trải nổi. Cái dù quá rộng, phiến đá thì không bằng phẳng và cao…
Ngày thứ hai, bình minh trong khu rừng còn đẫm sương đêm và có lời chim hót. Sáu giờ ba mươi. Nguyện bỏ chiếc dù, bắt đầu khởi hành ra phía bìa rừng không có cây cao chỉ toàn cỏ tranh vượt đầu người cùng những cây thấp. Bữa điểm tâm của anh là những ngụm nước đầy rong rêu và những con sâu nhỏ mà anh bẻ nắp bật lửa múc nước từ vũng đọng trên phiến đá.
Về trưa ánh nắng càng gay gắt thiêu đốt Nguyện hừng hực. Chiếc áo bay bốc hơi hôi nồng, khô cứng.
Đói và khát vô cùng. Cổ họng, môi anh khô bỏng nhưng Nguyện vẫn nhủi đầu dùng bàn tay khỏe mạnh gạt những bụi cây nhỏ đan chằng chịt trườn bò từng tấc…Qua vùng lau bụi, qua chỗ bằng phẳng, qua triền đất dốc đá núi gồ ghề sắc cạnh, tới nơi có bóng cây râm mát trốn chạy nắng như đổ lửa. Nguyện thấy một vũng bùn mà anh tưởng như gặp dòng suối mát, hổn hển bò tới vục mặt tham lam mút từng chút nước đen tanh tưởi xác côn trùng. Anh bò đi, đói khát, lại bò trở lại vũng nước đó mà uống đến hàng chục lần. Có lúc Nguyện thấy đủ loại cây ăn trái mọc hoang trong rừng như soài, ổi, mít, khế…nhưng còi cọt không hoa quả. Mà giả có quả anh cũng bất lực ngẩng cổ nhìn thèm chớ không sao với tới một cành thấp, nói gì đến việc trèo lên mà hái?
Một lần Nguyện đã thử đứng hẳn dậy bằng hai chân để bức mấy chiếc lá khế mà ăn, nhưng anh mới vừa thẳng người đã lao đao ngã vật,ngất đi vì đau đớn. Ba bốn phút sau đó Nguyện mới tỉnh, đầu bê bết máu vì khi ngã va đầu vào đá nhọn. Cánh tay gãy tòn ten bị động lại đau nhức điếng người.
Nguyện hoàn toàn cô đơn lạc lõng. Lúc này Nguyện ước ao có được bất cứ một ai bên cạnh giúp mình.
Anh cùng quẫn muốn điên loạn. Anh đã cùng đường bi thảm. Mấy lần Nguyện bật tiếng la như người quẫn trí:
– Có ai nghe tôi không? Tiếp cứu! Tiếp cứu!…
Chỉ có tiếng vang của anh trả lời, âm thanh lồng lộng trong miền hoang vu như chế nhạo mình.
Mười giờ sáng Nguyện thấy một trực thăng H 34 bay ngang sát đầu, ngay trên ngọn cây khế dại. Anh tràn trề hy vọng rồi lại tuyệt vọng ngay, khi chiếc trực thăng vô tình bay thẳng.
Suốt ngày 28-03 Nguyện bò được không đầy hai trăm thước. Đêm anh nhìn sao nhắm hướng mà bò. Buổi chiều khi hoàng hôn tắt. Nguyện gặp một hiện tượng huyền bí mà anh không hiểu có thật hay chỉ là ảo giác? Lúc ấy Nguyện hoàn toàn tỉnh táo. Anh bỗng nghe có tiếng đàn bà rất thanh thoát, rõ ràng ở ngay bên cạnh , vồn vã mời Nguyện:
– Lại đây, lại quán này có nhiều món ăn ngon lắm!
Nguyện cảm như có một bàn tay mềm mại nắm bả vai anh đẩy tới và xô mạnh khiến Nguyện ngã xấp xuống vũng nước bùn. Anh ngoan ngoãn uống, bên tai vẫn nghe tiếng nói trong thanh đó mời mọc rồi lơ mơ thiếp đi một giấc dài. Khi tỉnh dậy đã khoảng 8 giờ tối, lại nghe có tiếng đàn ông kêu:
– Thôi đừng ăn ở quán này. Qua bên kia có đồ ăn ngon gấp ngàn lần…Anh cứ việc ăn uống cho đã rồi tôi có đủ phương tiện đưa ra đường đón xe mà về, đừng lo…
Rồi Nguyện được đưa vào một quán nhậu, được mời những món thơm ngon vô cùng nhưng anh không thấy rõ mặt người đàn ông đàn bà mà chỉ nghe tiếng nói. Đến đêm, bò một quãng lại thiếp ngủ. Trong giấc mơ màng, Nguyện nghe nhiều tiếng người cười nói xôn xao, mơ thấy mình nằm bên cạnh những người bà con họ hàng đủ mặt. Nhưng khi tỉnh dậy anh lại thèm khát lạ lùng những thứ thật bình thường như một ly nước Sunroc, một ly nước mía hoặc một chút cặn càphê sữa…Ôi khi đói khát người ta nảy sinh những cơn thèm muốn hèn mọn làm sao.
Hai ngày trôi qua. Sáng ngày thứ ba. Nguyện thức giấc thật sớm. Đồng hồ của anh ngưng chạy từ lúc 12 giờ 30 đêm trước. Ý niệm về thời gian bây giờ là nhìn mặt trời. Lại qua một ngày, lại qua một đêm, gian nan đói khát lần bò trên đất đá lởm chởm trong các bụi tre gai, những bãi tro đầy bẩn thỉu. Đói khát đau đớn hành hạ anh khổ sở. Đêm thì lạnh, ngày thì nóng như thiêu. Suốt bốn ngày trời anh sống toàn bằng nước bùn, không có một miếng gì vào miệng. Có những vũng bùn chỉ sâm sấp nước, không thể vục mặt uống được. Nguyện dùng vỏ bút nguyên tử hút từng chút. Một lần trông thấy một cây chuối non mới mọc bị cháy lá và không có củ. Nguyện bật rễ, phủi qua lớp than tro bám bên ngoài rồi đưa lên miệng toan nhai nuốt nhưng anh vội nhổ ra ngay. Chất nước chát xịt và đắng khiến Nguyện không tài nào nuốt nổi.
Lần khác Nguyện bắt gặp một con nhái nhỏ bằng ngón chân cái ngồi chễm chệ trên một hòn đá cạnh vũng bùn. Anh mừng quýnh, không chần chờ do dự chồm tới chụp con mồi. Nhưng Nguyện vồ hụt! Anh nằm sấp trên vũng bùn tức tối thèm thuồng nhìn theo chú nhái tí hon nhảy vào đám cỏ. Nỗi tuyệt vọng chán chường của Nguyện đã đến cực cùng. Ngày nào cũng thấy phi cơ bay ngang nhưng anh không ra hiệu được. Đôi bàn chân ướt sũng làm đôi giày cao cổ nặng chĩu. Nguyện cởi giày vứt bỏ đôi bí tất hôi thối nồng nặc, phơi chân khô, lại xỏ giày tiếp tục bò. Suốt ngày anh không vượt quá 200mét.
Bao nhiêu nghị lực gắng gượng đến chiều thứ tư là tàn lụn không còn chi nữa. Nguyện tin tưởng trăm phần mình gục chết ở nơi đây, anh đau đớn trông chờ may rủi. Đêm đó Nguyện không bò nữa, anh nằn rũ liệt nhưng trí óc sáng suốt tỉnh táo vô cùng. Ký ức nảy nở những hình ảnh, những gương mặt thân quen, những kỷ niệm từ thủa xa xưa như cuốn phim dài hiện lên rõ ràng đầy đủ hơn bao giờ hết. Có lúc anh mơ thấy được ăn uống những món sơn hào hải vị chưa khi nào được nếm trong đời. Có lúc Nguyện mơ thấy vợ con, chị em, cha mẹ…nằm ngay bên cạnh. Anh thảng thốt choàng dậy gọi thành tiếng tên người yêu dấu…
Đêm mông lung lạnh lẽo chỉ có tiếng thầm thì âm u của gió và tiếng côn trùng rỉ rả. Nguyện không sợ đêm đen. Anh không sợ rắn rết cùng thú dữ , không sợ gặp Việt Cộng. Anh không nghĩ đến những điều đe dọa có thể đến với mình mà chỉ băn khoăn làm sao thoát nơi đất chết này trở về. Nguyện không muốn chết. Anh hình dung ra nụ cười trẻ thơ của đứa con trai đầu lòng bụ bẫm ngày mai vừa tròn thôi nôi…Vợ anh, con anh! Ôi mái gia đình ấm êm hạnh phúc cần có anh hiện diện. Tình thương thiết tha dâng ngập khiến Nguyện rưng rưng nước mắt. Anh phải trở về. Phải gượng gắng đến cùng tìm ra đường về xum họp với vợ con, bè bạn…
Sáng chủ nhật 31 tháng 3, ngày thứ năm của cuộc hành trình bi thảm. Nguyện như được tưới thêm chất sống nhờ hình ảnh đứa con trai bé bỏng. Anh dậy thật sớm với lòng hăm hở quyết định sống còn lần chót. Hoặc anh trở về, hoặc anh gãy gục cuộc đời trong ngày hôm nay. Bao nhiêu sức lực đã cùng kiệt, tình thương thắm thiết cho đứa con trai đã tưới bùng ngọn lửa nhiệt thành yêu sống trong anh lần cuối. Anh khởi hành từ mờ đất, bò lết đến 10 giờ sáng thì Nguyện nghe có tiếng xe chạy!
Ôi thật mừng kể gì…Tiếng xe hơi có vẻ gần lắm và Nguyện bồi hồi cảm động. Chừng tiếng rưỡi sau.
Nguyện mới thấy quốc lộ phơi mình dưới nắng. Anh đầm đìa nước mắt tủi mừng. Suốt mấy ngày trời gian nan khổ nhọc bây giờ Nguyện mới thật sự khóc dàn dụa. Anh lết được tới bờ đường. với tay xoa vuốt mặt nhựa nóng hầm hập mà lòng chứa chan mừng tủi. Nhưng lúc đó không có một chiếc xe nào chạy ngang. Nguyện thấy chiếc L19 mang dấu hiệu Không Quân Mỹ chao liệng trên khúc đường đèo cách nơi anh nằm chừng 500 mét, rồi thêm hai chiếc Huey loại Gunship xuất hiện. Những chiếc trực thăng hung hãn chúi đầu thay phiên nhau bắn từng loạt đại liên, rocket xuống dọc hai bên khúc đường đèo M’Drak, tiếng nổ ròn rã vang lên. Nguyện thấy rõ những tia lửa xẹt, đất đá bụi mù tung tóe cùng những cụm khói nhỏ rải rác bốc lên. Mới đầu Nguyện toan trườn hẳn lên mặt đường cho phi cơ trông thấy nhưng sau khi nghe tiếng nổ, anh hoảng sợ…Nguyện không dám nằm bên vệ đường vì sợ phi cơ bắn lầm, bèn bò ngược lại, lăn mình nấp sau một gò đất có cỏ cao che kín…
Có đến ngoài 30 phút thấp thỏm hồi hộp lo sợ cứng người trước cái chết oan uổng kỳ cục có thể đến với mình, khi hai chiếc trực thăng bay đi. Nguyện mới hoàn hồn bò ra ngoài đường cái. Anh nằm phơi nắng, nhuễ nhại mồ hôi chờ một chiếc xe qua. Nhưng xuốt hơn một tiếng đồng hồ, có tất cả mười bốn chiếc xe hàng suôi ngược đường Khánh Dương – Dục Mỹ chạy qua. Nguyện dơ tay vẫy, không xe nào ngừng. Tài xế chạy chậm lại. Thấy anh họ trợn mắt nhìn kinh hãi tưởng như thấy con vật kinh khủng hay một con quỷ đội mồ hiện lên, nhổm người ngó anh rồi hết hồn rú ga chạy thẳng.
Nguyện chua sót nhìn lại thân thể mình. Anh cũng không thể tưởng tượng ra anh nữa. Bộ áo bay màu cam rách nát bết đen tro bùn, mặt mũi tóc tai chắc cũng kinh tởm lắm nên tài xế và những hành khách trên 14 chiếc xe đò mới nhìn anh sợ hãi và bỏ chạy như vậy. Nguyện đành liều bò ra giữa đường, khi anh thấy chiếc xe hàng thứ 15 từ phía Dục Mỹ bon tới. Chiếc xe thắng gấp giữa đường, những cái đầu nhô ra xôn xao bàn tán. Đó là chiếc xe du lịch hiệu Renault chở hành khách mang chữ “ Hương Bình”. Anh ngóc đầu đưa tay ra dấu…
Nguyện được người tài xế và một ông già hành khách vực lên, đặt ngồi trên băng trước. Anh biết mình từ phút này kể như thoát nạn. Anh tài xế có tên là Bảy. Những đàn ông đàn bà ở các băng sau ồn lên lời hỏi han, xót xa tội nghiệp khi được anh cho biết là Phi công rớt máy bay. Những người ở sau chuyền lên những khúc bánh mì, những chai nước và cả những lọ dầu khuynh diệp…Nhưng Nguyện mừng quá đỗi anh không thấy đói. Ông khách già ôm lấy anh dùng khăn ướt lau sạch những vết máu khô trên mặt và đổ cho anh uống từng ngụm nước cam. Nguyện như đứa trẻ yếu đuối ngoan ngoãn uống những dòng nước ngọt lịm như sữa mẹ trong bàn tay âu yếm sót thương của người hành khách già nua.
Những săn sóc nhiệt tâm ấy khiến anh bồi hồi cảm động. Tình quân dân, tình đồng bào ruột thịt đẹp đẽ làm anh mừng mừng tủi tủi…
Chiếc xe hàng ngừng ngay trước cửa văn phòng Quận Khánh Dương. Ông Quận trưởng và nhân viên hành chánh Quận, Cảnh sát, Y tá, ùa ra khiêng Nguyện vào trong phòng bệnh xá Chi y tế. Tất cả mọi người đều lăng xăng săn sóc Nguyện. Anh được tiêm thuốc khỏe, được chích nước biển và tự tay ông Quận pha cho anh một ly sữa nóng. Ly sữa của tình thương. Nguyện uống và cảm thấy ngon nhất đời. Dân chúng nghe tin cũng lại thăm anh. Họ đem tới những quả cam, những miếng cam thảo…Nguyện chỉ còn biết ứa nước mắt thu nhận hình ảnh tất cả những gương mặt ấy để nhớ đời ân nghĩa. Anh nhờ ông Quận trưởng điện thoại về Nha Trang. Hai giờ rưỡi trưa, trực thăng H34 lên đón Nguyện về.
BỐN
Nguyện say sưa nói, chúng tôi say sưa nghe, hồi hộp, thương sót và cảm phục sức chịu đựng, ý chí mãnh liệt cùng lòng can đảm tuyệt vời của Nguyện. Hải thì cứ như một bà già xưa đầy lòng nhân ái, luôn miệng suýt xoa trầm trồ chặc lưỡi lắc đầu những câu: “ …Tội nghiệp, ghê gớm đến thế kia à, nghe anh Nguyện nói mà lạnh người dễ sợ…” Những điều kinh khủng Hải nghĩ không gì quá đáng bởi chính từ anh Nguyện kể và trăm phần trăm chúng tôi tin. Tin là sự thật nhưng vẫn tưởng chừng như chỉ có trong tiểu thuyết phiêu lưu tưởng tượng mà riêng tôi chưa từng trải qua hay nghĩ mình nếu lâm vào cảnh huống gian nan cùng khổ ấy lại có thể trở về như cuộc trở về của Nguyện.
Biến cố ghê gớm nhất đời Nguyện và anh nói không thể nào quên. Anh cũng không thể nào quên được cái tình nghĩa sâu xa cảm động của bè bạn đồng đội dành cho anh. Cả những hành khách, anh Bảy tài xế chiếc xe hàng Hương Bình, ông Quận trưởng Khánh Dương cùng tất cả nhân viên trong quận đã tận tình săn sóc an ủi anh. Nguyện nói hoài rằng anh cảm kích vô cùng và nhớ đời ơn nghĩa đó.
Tôi muốn kêu lên, anh Nguyện , anh xứng đáng với những điều đẹp đẽ mọi người dành cho anh vì anh thật hoàn toàn. Anh Nguyện, dầu sao anh cũng tai qua nạn khỏi nhờ phúc đức và lòng can đảm của anh hơn là nói đến điều chúng tôi ơn nghĩa…
Anh đã Không bỏ anh em, không bỏ bạn bè, là điều chúng tôi mừng ghê gớm lắm.
ĐÀO VŨ ANH HÙNG
LikeLike
@ Mây Bốn Phương Trời
Bài này huynh trích trong đăc san Lý Tưởng của KQ phải không? hay ở web?
Muội cũng có 1 bài ” Không bỏ anh em, không bỏ bạn bè ” rất hay, mà vui nhộn nữa của một ông nghiêng cánh sắt, xuất thân cùi võ bi Dalat K24. Chừng nào luc lại được sẽ gửi huynh đọc cho vui.
Không biết ” Lý Tưởng ” có còn phát hành như trước?
Xưa, muôi cũng có những ông anh văn nghê, văn gừng của môt thời Saigon ở đó…
ĐVAH cũng là môt tên tuổi quen thuôc của LT đó huynh!
LikeLike
@chị HDJ: chị vô website của CanhThep, bài “Không bỏ anh em, không bỏ bạn bè” có trong đó đó.
Vậy coi như là huề chén chè thiếu chị bửa trước nhe…. chúc vui. 😆
LikeLike
Tâm ơi là Tâm,
Chị quên mất tiêu chuyện T. nơ chén chè từ hồi não, hồi nào.
Trời đất, nhớ mà còn tính kỹ, đúng là…. bạn còm của TS rồi! hahahahha
@ Hến, Ngao
Check email.
LikeLike
@ Tâm
Ba xạo quá nghe Thầy Lý.
Trong ” Cánh Thép”, không hề có bài cùng tên, nhưng tác giả khác, mà chị đang tìm, để gửi cho bà con làng nước cùng đọc.
Còn bài đã đươc ông anh post lên, còn tìm nữa làm chi?
Trời ạ!
LikeLike
@chị HDJ: Hahaha…chị muốn tìm “ông nghiêng cánh sắt”, Tâm chỉ cho chị ở Cánh Thép, hổng thưởng mà còn la “thằng nhỏ” nửa… Hic hic
LikeLike
Đúng đó cô em. Bài này đăng trong Lý Tưởng lâu lắm rồi, có khi lúc cô em còn ở tuổi ăn ô mai hoặc xí muội. Nhưng vừa đăng lại ở Cánh Thép. Xin vào http://www.canhthep.com mục Chuyện Đời Lính để xem lại những truyện hào hùng của Quân Lực VNCH.
LikeLike
Anh rất mến tánh của TL và Ốc, Ốc trực tính, cái nào không phải thì muốn làm cho ra lẻ, TL thì luôn sợ bạn bè buồn, nên lúc nào cũng hoà đồng, anh rất vui vì quen được các em
LikeLike
TL nói chuyện cũng xóc óc muốn chết chứ ổng sợ ai buồn đâu! Còn lỡ ai buồn thì TL kêu :”dạ, em mới học tiếng Việt nên hỏng rành!” hahahaha
LikeLike
Chời cô giáo, tự nhiên khui chuyện em ra chi cô giáo….hehehe. Giờ thì khá hơn trước rồi cô ơi. Đang tập đi nhanh nhanh một chút, mai mốt TL giỏi là nằm vạ luôn … làm lỳ sĩ trong đây chứ không còm lẽ đâu… Hahaha
(từ mới học = lỳ sĩ). Cho vô từ điển được hông cô? 😆
LikeLike
Muốn đổi nick name Tâm TL thành Tâm Lỳ Sĩ không 🙂
LikeLike
Vô đây làm lỳ sĩ, rồi bà con đục cho lòi sĩ luôn ….. Hehehe
Thôi, thích nickname t. Lý mà ACE tặng và nghe quen rồi.
LikeLike
@HTC: Tâm sống theo phương châm
“Khôn ngoan đối đáp người ngoài
Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau”
Mẹ ở đây là mẹ VN chớ không phải TL muốn ví cô giáo đâu nhe.
Anh muốn nuôi 2 thằng em “lựu đạn” này không? Tụi này ít ăn lắm, lâu lâu vài ba tháng anh tiêm cho tô Phở đặc biệt sống qua ngày hà….
LikeLike
@TL
Còn phải hỏi, phở ĐB là phở không người hả? híhíhí
LikeLike
Anh có tới 3 cái địa chỉ email của TL, cái nào thường xài?
LikeLike
@HTC: Tâm đâu có giàu mà có tới 3 cái emails vậy.
Cái Yahoo (là personal), còn cái. @….way.com là ở chổ làm. Anh gởi ở Yahoo thì tiện hơn.
Có 2 emails, nhưng trong blog này thì chỉ sign-in có một nickname tên là Tâm thôi, nhiều khi bà con kêu là Thầy Lý (cho tới nay cũng không biết sao có cái tên T. Lý nửa). Mình chỉ vô đây “dê” chử nghĩa thôi mà, đâu có behe…ai đâu ta. 😆
LikeLike
Cho đủ đào đủ kép thui á! Như tui đây ông chồng còn ‘nhăng răng’ mà tui cũng phải làm Thị Hến dạ! 😛 😛 😛
Tại hông có behe nên mới còn cho giữ vai thầy Lý, nếu hông thì cho tụt xuống làm thằng Ất thằng Giáp rầu! hehehe!
LikeLike
Vậy cái này đâu phải làm thầy Lý đâu, mà cho tui vai thầy tuuuu rồi. 😆
Thôi kệ, ráng nhịn đi kéo màn cho gánh hát NSOH sống qua ngày…hehehe
LikeLike
Còn ông gia` nào mới gặp đã đập cho tui một chưởng vào vòng số 1, mày là đồ thiệt, chứ đồ nuóc biển là phiền to rùi 😛 😛 😛
LikeLike
Không quên đâu, thử nghỉ 2 ông già không biết mặt nhau, nhưng vẩn đến nơi hẹn, và không ai nghỉ rằng người kia lổi hẹn, gặp lần đầu nhưng cãm thấy thân thiết, quên sao được ông già, hehehe
Về chưa?
LikeLike
Ủa, mà ông già nào già hơn ông già nào vậy :p
LikeLike
Ông già ở xa, già hơn ông già ở gần hehehe
LikeLike
Già ít hay già nhiều đều lãnh tiền già bằng nhau! hahaha!
LikeLike
Hahaha…..equal opportunity mà lị. 😆
Tâm gặp 2 anh này ở ngoài rồi, kêu bằng anh mà tui còn ngại miệng nửa đó…..hehehe. Không chừng đi theo 2 anh này uống bia bị mấy nường check ID tại cửa nửa chứ già gì mà ai cũng dành….hahaha
Ai có nickname già = trừ 15 tuổi
Ai xưng grandpa (Nội/Ngoại) = trừ 20 tuổi… Được hông? Hay là xuống nửa?
Anh Vui Đáo Để = khỏi trả giá, ảnh trung niên 40 tuổi xuân 😆
LikeLike
Lâu quá hông thấy anh VDD với Chị Nhà hén! 😦
LikeLike
Theo tin thời tiết thì anh chị đang đi “hâm nóng tình yêu”. Cái này tui dòm trời mà đón thôi nhe. Đúng hay sai ảnh chỉ xử tui sau….hehehe
LikeLike
@Hen
Ủa có vụ tiền già mà chú không biết.
Hic đủ tiên nuôi cô bé 25 tuoi không?
(Al đang cười sặc vin rouge)
LikeLike
Về rùi, nhưng cũng đi rùi
Bận tới sang năm
hic
LikeLike
@Hdj
Cái đĩa gang này dùng cho các món ăn khác cũng đuọc, giữ nóng lâu, nhất là cho mùa đông, chẳng hạn thịt heo kho, cá chiên , cá bake, thịt bò xào etc.
Moi cũng xài nồi đá đe^? dùng cho cá kho tộ, mực kho giềng, gà kho xả,canh chua cá etc
Càng già càng cầu kỳ hả 😛
LikeLike
Cám ơn Già.
Trong kitchen cũng có đầu cơ tích trữ mấy cái tộ bằng đá cho Cơm Tay Cầm, Cá Kho Tộ…., chỉ có cái Grill bằng gang là còn phải đi truy lùng bấy lâu nay.
( Noel năm rồi cũng đi hành quân CA mà không thấy!).
Nhưng theo Dat Diep là ” đầu bò bằng gang ” đã có măt ở Little Saigon, là khỏi phải Daydream rồi! hihihihihi
Rất đồng ý, dụng cụ bằng gang cũng như đá sẽ giữ nóng rất lâu.
Thanksgiving, Già… dừng chân phiêu lãng ở đâu?
LikeLike
1-Đang nằm chờ bốc quân ỏ PDX, dzia` hậu cứ sữa soạn bũa cơm pre Holidays với ong bà sui va` mấy đứa con (soup măng cua, gỏi xoài tôm, ahi tuna salad, prime rib). Tối chủ nhật nhảy saut tiếp nhưng sáng thứ 4 về OC lại, o*nha` ăn Thanksgiving voi đai gia đình, sau đó lượm lon ỏ south, và bên kia bờ biển.
Hic số con tâu chuyên uống nước đục
2-Đầu bò bằng gang mua chợ Đại Hàn dày hơn(đuong Gảden Grove)
LikeLike
Mua? Già hứa rồi, cho cái gì lấy cái nấy, chị Hương hé.
LikeLike
@ Sò
Đúng dzây!
” Trong nhờ, đuc chịu, dày, mỏng, tám chín cái lênh đênh ” gì cũng OK.
LikeLike
@HDJ-Sò : AL làm chú’ng luôn. GLL cũng gioi² thâț : bį HDJ rų’o’t ra tó’i xa lô. Biên Hoà mà cũng ráng vê`cho vi² gang nũ’a. Dê² nê², dê² nê²
i’, i’ hi`nh nhu’ GLL cũng có hú’a cho AL đôi thú’ mà chu’a có nên HDJ cú’ chò’ luôn đi nhé. Thê’ nào hai đú’a mi`nh cũng đų’o’c mà…
LikeLike
Bonjour AL,
Hai đứa cùng đươc lãnh phần thưởng… trúng lô an ủi phải không?
LikeLike
Vé an ủi, starbucks cappuccino 😛
hehe
LikeLike
@ Chúc NL, Sư-phụ và Quý vị một đêm an bình
@ Bonjour chị An Lành
LikeLike
Bonjour Ngao : ça fait longtemps de ne pas te lire …
LikeLike
Cám ơn Ngao, về những lời chia sẽ rất thân tình, Chúc Ngao được hưởng nhiều hồng ân của Chúa.
Thân
LikeLike
@ Happy Friday to NL, Sư-phụ và quý vị
LikeLike
Ngao ui uii`
khỏe và bình an hỉ ?
LikeLike
@ Cám ơn Sư-phụ !
Đệ-tử mới về nên cũng lo get caught up emails ở sở nhiều quá!
Chúc Sư-phụ luôn vui khoẻ.
LikeLike
@GLL,
Gìa hình như có “thuật phân thân” mới thấy tối qua ở bên kia bờ Thái Bình Dương sáng nay đã có mặt ở phố bolsa bên này bờ Thái Bình Dương. Cơ hội được “diện kiến” Gìa sao mà thấy mong manh như sương như khói.
Nếu sau Thanksgiving Gìa đi lượm lon ở south và bên kia bờ biển thì “hai đứa mình” có gặp nhau ở Grival không? Ơ nhưng mà tui suy nghĩ lại rằng thì là đìều này hơi khó cho tui, bởi vì tui chưa hề nhìn thấy “dung nhan” của Gìa!
Hay là “hình ảnh thư từ” nhờ nhà báo chuyển (chẳng hạn nhà báo NL?).
jp
LikeLike
xời ông nào bệ vệ, đẹp chai như đai gia thì là JP chứ gì nữa??
Ông nào đi xe lăn là gll
Cứ đọc blog hàng ngày sẽ có tin nhắn
hehe
LikeLike
“ngoclan says:
Tui bình thường mà!”
Yes, binh thuờng nhất trong đám thiếu bình thừờng trong blog na`y
LikeLike
‘Đàng hoàng nhất trong đám lộn xộn’! 😛
LikeLike
vậy ai là “thiếu bình thường” nhất vậy, hehehe
LikeLike
Là người nào cứ dòm qua bên trái, dòm qua bên phải coi có ai bình thường như mình hông….hehehe
LikeLike
@JP
Đi ăn thử mây quán ỏ lvs/pvh chưa?
Xong tui gioi thieu may quan ở q1, Q3(chân dài mở cửa, keo ghế, bóp vai) 😛
LikeLike
@JP
KHi nào hẹn gặp đến nơi sẽ biết ngay, giống tui lần đầu cũng vậy, hehe, tiếc quá không góp mặt để tám, hẹn JP khi về lại Bolsa nghen?
LikeLike
@ HTC,
Chuyện “hẹn hò” này sao tui thấy giông giống “tìm bạn bốn phương” hay thòng câu cuối trong sơ yếu lý lịch tìm bạn là “xấu đẹp tùy người đối diện”. Chưa đối diện mà đã sợ xấu đẹp thì chắc là đẹp mê hồn người.
Khi về có dịp xuống Bolsa xin hẹn gặp Anh ở Factory.
jp
LikeLike
Thứ sáu rồi bà con ơi! Chiều nay ai muốn nếm ‘người tình của ÔC’ thì ghé nhà tui! hehehe! Còn ai muốn thử thịt ba rọi quay, bánh bò bánh tiêu thì chờ đến chủ nhật! 😛 😛 😛
Tui nghe phong phanh có người ‘nuốt’ nhằm…cuốn truyện, chắc phải chờ vài bữa cuốn truyện đó mới trôi qua khỏi cái cần cổ, cuối tuần này bà con nào trực blog nhớ mướn phin bộ dìa coi! heheheh!
LikeLike
Cuối tuần thì tui không hứa, nhưng sáng giờ chuyến bay delayed nên tui xin trực blog nha. Có ai cho tui mượn cái ID làm gác gian với cái đèn pin đi vòng vòng check check coi có cái còm nào cần tui móc móc lên hông….hehehe
LikeLike
Đi chơi vui vẻ thầy Lý ơi, nhớ nói ‘Hến gởi lời thăm hết bà con, còn vốn thì Hến giữ lại’! heheheh!
LikeLike
Chị Bidong ui, dìa tới nhà chưa, hay đi lạc qua tới Alaska rầu! hehehe!
LikeLike
@ GLL,
Chưa! Đang chờ Gìa về rồi mới đi. Ăn có một mình buồn lắm!?
Nghe các bác còm rằng thì là Gìa tuy tên là “gìa” nhưng nhìn thì “tre trẻ” như thanh niên mới nhớn. Trong khi đó tui đã là “ông nội ông ngoại” rùi. Vì thế cho nên, thấy anh nào quần jean, áo sơ mi trắng, đi giầy mọi là đúng y chang là “gìa” còn thấy ai chống gậy từng bước từng bước thầm là đúng là “grandpa” tui.
Nếu thật không là ảo thì đề nghị Già cứ email cho tui: jphan11@gmail.com.
jp
LikeLike
Thanks, will do 😛
LikeLike
Ui trời, vẽ ra hình ảnh như vầy là Grandpa lầm cái chắc!
Nhìn ông nào “xà lỏn dây thun lỏng” thì mới chính là GLL. Còn như trong mô tả kia thì giống Già 65 hơn, hehehe
Ở VN vào blog NV được à?
LikeLike
đúng là không ai biết GLL rõ ràng và kỹ lưỡng cô giáo.
Thơm lừng mùi cà phê nha….
LikeLike
viết thiếu 1 chữ nên viết lại
đúng là không ai biết GLL rõ ràng và kỹ lưỡng HƠN cô giáo.
Thơm lừng mùi cà phê nha….
LikeLike
Ố ồ!
LikeLike
Ủa, tui nói không đúng hả ?
LikeLike
Người ta đọc người ta hiểu rồi! Thiệt tình! 😦
Mà chắc tại bữa nay thứ sáu, có người quỡn! hahahaha!
LikeLike
Được, đừng qua NVO mà directly via Ngoclan blog 😛
Có bữa đi uong caphe lon, cô giáo tội nghiệp quá đưa cho cái dây cột đồ ỏ Home depot xài đỡ , hic
LikeLike
NL’s blog nổi như cồn vậy đó….hehehe, như TL đang cỡi ngựa sắt ngồi trên mây mà vẩn thấy được blog nè.
LikeLike
@ All,
Niềm vui thì lâu lâu mới đến bất chợt còn sự bực mình thì đến hà rầm. Tui biết bolg này là bởi vì đọc báo NV thấy mấy bài phóng sự của nhà báo NL viết thật người thật, viết như là nói, cuốn hút người nghe lẫn người đọc. Rồi một hôm thấy “Ngọc Lan blog” bấm vào thì thấy “tâm sự” của chủ blog và lời còm của ACE. Tui đọc thấy khoái qúa cho nên cũng ti toe còm vài câu cho đỡ buồn đời grandpa “hết nuôi con rồi tới nuôi cháu”. Lúc đầu bỡ ngỡ còm ấm ớ bị rì-còm quở trách, chỉ bảo nhưng riết đâm quen đâm ghiền blog NL. Hôm nào không “đến hẹn lại lên” thấy trong người khó ở, thiêu thiếu cái gì.
Vẫn biết là “ảo” nhưng vẫn còm “cạn lòng” nhưng chưa lần “cạn tầu ráo máng” nên vẩn ngẩng mặt nhìn đời tiếp tục còm mặc dù không thường xuyên như xưa. Nhưng vẫn đọc còm của toàn thể ACE. Nhưng có một điều tui phải thú nhận rằng thì là tuy chưa hề thấy mặt nhau, nhưng tui vẫn có cảm giác “hạp điện hay xẹt điện” khi còm qua còm lại. Vì thế cho nên, tui lựa chọn rì-còm nào tui thấy “điện hạp” còn còm nào tui thấy “xẹt điện” có mùi khét khét là tui chỉ đọc hoặc lướt qua thôi.
Trên đây là tấm lòng “thật” 100% chứ không “ảo” xin chia sẻ cùng toàn thể các ACE và Bà chủ blog đã cho tui cơ hội để tâm sự vụn. Hy vọng đây không phải là “sự bực mình” cho các ACE.
jp
LikeLike
Vậy là còm sĩ nào ‘mất tích’ là chắc gặp nhằm còm ‘điện giựt’! hehehe!
LikeLike
@JP : cho AL rua môt ca’i nhe – Yes, me too.
LikeLike
@ An Lanh,
Yes, firm, warm, and passion.
jp
LikeLike
Kẻ hèn này là 1 đôc giả thầm lặng của Blog NL, chỉ vì thích đọc hơn thích viết.
Theo thiển ý, ở góc độ môt người đọc, có lẽ sẽ có cái nhìn khách quan, trung thưc hơn những người trong cuôc.
Kẻ hèn rất bái phuc những kiên tướng phong cách thâm trầm, thơ phú uyên thâm,,súng gươm sôi nổi.
Lời lập luận đầy hào khí nhưng chan hòa cùng nỗi niềm với các còm sĩ ở thế hệ đàn em đầy tưng tửng, dễ thương tạo nên sư đăc thù cho Blog NL, mà không dễ gì tìm ở thế giới ảo
Quả thật, không ngoa, cô chủ Blog đang có một gia tài vô giá.
Cái xã hôi nhỏ này đương nhiên phải có hỉ, nố, ái, ố.
Viết Blog, (chứ không phải viết nhật ký đời tôi – theo ý của một còm sĩ), cho muôn vạn người cùng đọc, khen chê là chuyên thường tình của thế gian.
Chúc Blog NL vững mạnh, trường tồn.
LikeLike
Còn cái chức nào nhỏ hơn phó thường dân thì giao cho tui! hehehe!
Mà phó thường dân dịch ra tiếng Mỹ là Vice Citizen phải hông ta! 😛 😛 😛
LikeLike
Vice = phó, đúng hông? Tui có câu chuyện tếu tếu kể mọi người nghe.
Tui có thằng bạn VN làm cùng hãng hồi xưa, tiếng Việt của nó dỡ ẹt hà (tui mà còn chê nó nửa mà…hehehe). Một hôm nó gọi điện thoại nói chuyện nhỏ nhỏ là nó đang xin chổ làm ở department khác. Chắc nó sợ đồng nghiệp nghe, nên nó nói tiếng Việt, bắt đầu bằng câu. “Ê Tâm, tao mới nói chuyện với phó tổng thống”. Tui chưa để nó nói hết câu tui mới nói “xạo mầy”. Nó nói “thiệt mà, mọi chuyện xong thì tháng sau nó qua làm cho ổng”.
Tới đây thì tui biết nó đang dịch ngang từ Vice President của hãng thành phó tổng thống….pó tay với thằng bạn tui luôn. 😆 nhưng nghỉ lại thấy nó cũng đúng phần nào….hehehe
LikeLike
@Hen
phụ tá phó thuờng dân (deputy vice citizen)
LikeLike
Trợ lý phụ tá Phó Thường Dân
LikeLike
Sáng giờ ngồi ngáp ruồi chã có ai đi ngang….. Oh có rồi, có rồi
Xin mời Phó Thường Dân đứng lại. 😆 xây một vòng cho coi tướng, khỏi đưa giấy tờ, không cần thiết….hehehe
Cũng như PTD nhận xét, TL cũng nghỉ cái hay ở blog này là có 2 thế hệ, có những điều khác biệt, but that’s OK miễn là chung vui trong sự quý trọng nhau.
Hy vọng PTD tham gia viết nhiều hơn để tụi này có dịp thọt tới thọt lui…trước lạ sau strange vậy mà….hehehe. Bye hỉ !!!
LikeLike
ừ, hỉ…mũi! hahahah!
ủa mà sao nhắc đến chữ ‘hỉ mũi’ làm tui nghĩ đến cụ ÔC dị ta! 😛 😛 😛
LikeLike
Đồng ý với Phó Thường Dân 🙂
Hhehehe, sao mỗi lần nghe ai xưng “kẻ hèn” là tui muốn nổi da gà, vì biết mình sắp đụng phải “thứ dữ” rùi, hehe
LikeLike
Nghèo hèn gì..miễn có tiền trả Internet hàng tháng mà vô đây chơi được thì từ PTD thành còm sĩ đồng hạng hà…hehehe
LikeLike
Mời đọc chuyện vui, những khi trà dư, tửu hậu.
Quan hệ gia đình trớ trêu
-Anh sao mà vào đây?
-Tôi điên rồi, vì tôi không rõ tôi là ai?
Bác Sĩ nhíu mày:
-Anh có thể nói rõ hơn không?
-Vợ tôi trước khi lấy tôi đã có một đứa con gái riêng ở VN, bây giờ cô bé đã là một thiếu nữ truởng thành. Mới đây, bố tôi về bển cưới cô này.
-Chuyện thường tình thôi.
-Nhưng kẹt một cái là vợ tôi trở thành mẹ vợ của Bố tôi.
-Cũng không có gì phạm pháp. Vì dẫu sao cô bé và Bố anh không cùng một huyết thống.
-Nhưng tôi thì trở thành …. cha vợ của Bố tôi.
-Thì bắt buộc vậy! Ðó là ngôi thứ xã hội đặt ra mà!
-Nhưng mới đây con gái của vợ tôi sinh một đứa con trai. Thằng đó tôi phải xem là em cùng cha khác mẹ với tôi .
-Ummm ..đúng! Không thể gọi khác được.
-Nhưng đồng thời tôi và vợ tôi là ông bà ngoại của nó.
-Ơ … ơ .. quả không sai!
-Mới đây vợ tôi sinh đuợc một đứa con trai. Vậy là con ghẻ của tôi, tức là mẹ kế tôi, đồng thời là chị của đứa con tôi, vừa lại là bà nội của nó. Nói cách khác: Con tôi là em tôi và cũng là cậu tôi vì là em của mẹ kế tôi.
-ơ… ơ….ơ….đúng rồi! Phải gọi thế thôi.
-Như vậy vợ tôi trở thành con dâu của mẹ kế tôi, tức là con gái của vợ tôi trở thành ghẻ của mẹ nó. Còn đứa con tôi là cháu tôi, và là …. ông nội của tôi và cũng là anh của vợ tôi! Vậy bác sĩ xem tôi là ai? Tôi điên rồi ….
– Thôi, anh đừng kể nữa , tôi cũng điên rồi …
LikeLike
hahahah! Trăm sự cũng tại ông ‘bố’ mắc dịch mất nết! 😛 😛 😛
LikeLike
Ngày hợp lại ăn Thanksgiving dinner, ai sẽ là trưởng tộc để ngồi đầu bàn?
Cái này là pumpkin luôn (pumpkin = bí…. mượn chử của cô giáo).
LikeLike
Chắc mượn thầy Lý đến ngồi đầu bàn cho chắc ăn, để mấy người kia khỏi mất công giành giựt quýnh lộn! hahahaha!
LikeLike
Lôi hết xuống đất, trải chiếu ngồi thì hết pumpkin 🙂
LikeLike
Good trip and take care Ta^m
LikeLike
Cám ơn anh GLL
Anh tên GLL mà sao thấy anh chạy “sô” y như KL vậy….hehehe. Anh bay như chim ấy, lúc nào cũng nghe xách vali đi lụm lon phương xa.
LikeLike
Blog ảo, thế giới ảo, có người thật bao giờ đâu?
Đó chỉ là những nhân vât tưởng tượng, những vai trò họ đóng trong môt mảng vui chơi của cuôc sống.
Cũng như ông già giới thiệu mình là thanh niên trẻ vậy.
Hay chàng trẻ lại đóng vai ông già.
Ảo không bao giờ thưc. Nên người ta mới gọi là… Chơi blog.
Blog ảo, mà tình thật, dù là tình … thù cũng ” lỗ dzốn “( nói như GLL)
LikeLike
Khi mình nghĩ nó ảo, muôn đời nó sẽ ảo.
Khi mình nghĩ nó không thật, thì mình cứ đứng xa xa nhìn cách người ta thật với nhau, và lòng tự nhủ “không thể nào là thật, vì đây là thế giới ảo”
🙂
Cho cái gì, sẽ nhận lại cái đó. Những còm sĩ nào trong blog này đã gặp nhau trong đời thật đều hiểu rõ điều này.
Còn ai cứ nâng niu cái ảo ảo vì sợ lỗ dzốn thì cũng chẳng chết thêm con ma nào đâu 😉
LikeLike
Đã là ma mà còn chết hả ta! hehehe!
Đúng vậy, cho cái gì sẽ nhận lại cái đó, thí dụ ai cho tui tô phở thì tui bảo đảm người đó sẽ nhận lại….cái tô! 😛 😛 😛
Thôi tui chạy à nghe! hahah!
LikeLike
Sao tui nghi quá…đưa Hến tô phở, nhận lại cái muỗng là coi như hên lắm rồi…hahaha.
Ốc: anh ra đầu đường lượm xát tui vô nha. Chắc khó sống với cái còm này quá…
LikeLike
Tui cười chắc chết! hahaha!
Biết trước là gặp Hến thì chỉ có lựm TỪNG MIẾNG XÁC chớ hông có còn nguyên vẹn một cái hình hài để khiêng vô đâu á! heheheh!
LikeLike
Ảo nên đỡ hao khi mời cappuccino 😛
hahaha
LikeLike
NL à, tại hạ nghĩ thiệt, mà nó vẫn ảo, nên mới kể lại cho còm sĩ nghe chơi… về những gì mình đã trải qua
Trên môt blog khác trước đây, môt nhỏ ban rắn mắt đã đóng vai người hùng, và cả bọn đều mê nó, dĩ nhiên trong đó có tại hạ….
Cũng giống hêt NL với vai trò khác để nói xấu nhỏ em… mà không sơ méc Má
( Vui là chính mà!)
Đến môt ngày khám phá ra…, ( người kia vẫn chưa biết), dĩ nhiên lăng lẽ xa nhau.
Cũng may là chưa chết lên, chết xuống…., nhưng đó cũng là điều mình phải nghĩ lại.
Bởi Blog là nơi chốn tư do, tư nguyên đâu bắt buôc ai phải khai ID của mình?
Cho nên những giân hờn, yêu thương giống như với môt cái bóng đươc thắp lên khi trời tối…..
Nếu mình không tỉnh táo, sẽ tự gây khổ vào thân.
Với Blog NL, một số còm sĩ đã gặp nhau. và tình thân có khác so với những diễn đàn khác.
Nhưng suy cho cùng, không làm sao biết đươc hết tất cả. Cũng nghĩ như NL, nhân vật nào của Blog mà đăc biệt quá, thường là ” thứ dữ “, nên tại hạ đứng xa mà ngó cho xong. Đụng chạm, có khi mình ” móp ” trước.
Nên có niếm vui thì nhận, còn buồn hãy để gió cuốn đi. Đó là ý tại hạ muốn nói. Bởi Blog chỉ là một góc rất nhỏ trong dòng sinh hoạt của cuôc đời.
Phân biệt rõ ràng thì cuôc sống sẽ nhẹ nhàng hơn.
( Đây là suy nghĩ riêng mình, còn ai muốn sống sao tùy thích, không ý kiến.)
Lâu lâu dừng bước lãng du, đừng có ” khện ” , tại hạ sẽ sẵn trớn một đi không trở lại.
LikeLike
lấy keo dán sắt dán lại 🙂
LikeLike
@ T.N
“Xin đừng rời xa”, ở lại đây chia xẻ, lãnh đạn giùm! 🙂 :). Đọc một bài viết như thế này, sẽ lấy được cảm tình ngay. Thân
LikeLike
Bữa nay thứ sáu mà sao bà sếp của tui bả ngồi dai dữ dị ta! 😦
Bả hổng dìa làm sao tui dám chuồn! heheheh!
LikeLike
Bã cũng đang leo lên blog, ngồi rì còm giống Hến vậy thôi….. 😆
LikeLike
Chào Blog chủ cùng các còm sỉ
Biết qua blog Ngoc Lan nhờ loạt bài phóng sự Đi tìm những ngôi mộ đả lấy mất của T tui biết bao giọt nước mắt nên T xin chọn blog NL làm ngôi nhà của mình luôn tuy T ít còm nhưng là 1 đọc sỉ siêng năng nhứt đó các ban.Nhờ blog NL mà T biết được chị Hương Bang Bang,Cô Mây, Anh Ngao,chú GLL, Anh Ốc thầy Lý, cô Silen,Bidong,anh Dat Diệp chị An Lành và còn biết bao còm sỉ khác nửa . Lễ Thanksgiving sắp đến T xin cám ơn Blog NL và các bạn đả cho T những tình thân,những chia sẽ ấm áp đầy tình người,những giây phút cười thoải mái và những hạnh phúc đời thường
Cám ơn đời những sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nửa để yêu thương
LikeLike
Hello Mr. T, lâu quá hông thấy! Mắt của con Mr. T đã trị được hẳn chưa?
BTW, ‘chú’ Silent, hông phải ‘cô’! 🙂
LikeLike
Mr. T lúc này bãnh quá nha, có thêm logo màu xanh lơ lớ hình như là tương lai đang phơ phớ phải hông? Còn viết bỏ dấu đàng hoàng nửa ta oi 😆
LikeLike
Mà sao giờ này còn chưa bay nữa tía! 🙂 Hay là đang đóng phim The Terminal tập hai! hehehe!
LikeLike
Bay lâu rồi, ngủ một chập lấy sức thức dậy trực blog tiếp cho mau qua giờ. Ngựa sắt Delta này cho mướn ăng ten wi fi. Life is good 😆
LikeLike
Southwest bây giờ cũng co free internet trên máy bay á! 🙂
LikeLike
@ All: Hôm trước tưởng NL để 3 tuần cho cái topic “Mùa Lễ Hội”, Tâm mới dự định phân ra làm nhiều tập để câu giờ. Bị bà con la quá (còn bị kêu chảnh này, chảnh nọ…..hehehe). Rồi topic trong blog thay đổi nhanh quá thấy post tiếp câu chuyện thì không thích hợp.
Hôm nay NL cho TL mượn nơi đây gởi ra cho ACE coi hết nguyên bài nha (làm trước xin sau….hehehe). Hứa với ACE mà không viết hết thì thấy kỳ kỳ (không như ai kia..để bà con nấng nĩ hoài)
Chúc NL và ACE một mùa lễ tạ ơn vui vẽ và đầy ý nghĩa.
Nhà đông anh em và ai cũng có gia đình, có cuộc sống riêng. Rồi vì công ăn việc làm anh chị em tôi trãi dài trên nhiều tiểu bang của Mỹ từ NJ, TX, AZ và CA. Ba mẹ tôi không mong ước gì hơn là tụi tôi mỗi năm tụm về một lần cho đầy đủ, chung một mái nhà như thuở xưa để anh em được ngồi lại với nhau, ôn chuyện cũ và dự tính cho năm sau. Tụi tôi chọn dịp Thanksgiving để hợp lại cho tiện mọi đàng. Dĩ nhiên là Christmas, New Year, Tết VN nếu có cơ hội tụm về nữa thì tốt thôi, nhưng dịp Thanksgiving là chính. Nên đối với tôi ngày Thanksgiving là ngày trọng đại trong năm với tụi tôi. Bắt đầu vào tháng chín, khi mấy đứa con đã đi học lại rồi biết thời gian được nghỉ bắt đầu từ ngày nào, là tôi cũng xin vacation và lên chương trình về quê mẹ ở NJ thăm nhà. Mua vé máy bay sớm, đi mua đồ ấm cho mấy nhóc. Liên lạc với mấy đứa em ở xa cho mọi người biết giờ đến và về để tiện thì mướn xe chung hoặc đưa rướt, chờ nhau ở phi trường khi đến rồi cùng về nhà một lượt.
Mỗi lần nghe anh em tôi có vé về thăm nhà, mẹ tôi vui lắm cứ hỏi là mấy đứa muốn ăn gì để mẹ nấu. Tôi thì thật thà nói về thăm mẹ là chính. Mấy ông anh nghe như vậy thì là cho tôi nịnh mẹ tôi. Nhưng câu tới là thòng nhắc mẹ cho ăn canh khổ qua dồn thịt, thịt kho với trứng, canh chua, những món canh có hưong vị nước mắm. Lúc nào cũng vậy một tuần trước khi về là tôi chạy ra phố Bolsa quơ một mớ tré, chã ỐC, chã Huế coi như là đặc sản của Cali mà lúc nào mấy người ở nhà đều thích thưởng thức. Mấy thứ này thì đông đá đem đi đường dễ dàng hơn. Ngày ra đi, mấy đứa con tôi vui lắm cứ hỏi mấy tiếng thì tới nhà nội, cứ hỏi hoài làm tôi nổi quạu. Sau này tôi lựa mấy chuyến bay đêm, tới lúc tụi nhỏ ngủ dậy thì tới nơi.
*****
Nhưng đời nhiều khi oan nghiệt, mà tôi học được là không có gì là vĩnh cửu. Trong một kỳ khám nghiệm sức khỏe hàng năm, bác sĩ phát hiện ba tôi bị bệnh gan thời kỳ cuối. Thêm vài lần khám nghiệm thì bác sĩ có gọi cho anh chị em tôi gặp ở văn phòng để bàn tính đến chuyện điều trị cho ba. Ba tôi rất thản nhiên và lựa chọn là không chữa trị theo công thức chemotherapy, ba tôi nói “ba đã sống quá đầy đủ rồi, nếu mà làm chemo thì chắc sức khỏe ba không chịu nổi, thôi thì tới đâu thì tới”. Tụi tôi làm theo ý nguyện của ba. Sau khi rời khỏi văn phòng bác sĩ, ba lên chương trình du lịch thăm bạn bè, chiến hữu của ba, những người bạn tù cải tạo năm xưa coi như là lần hội ngộ cuối với những người mà ba đã một thời gắn bó.
Mùa Thanksgiving năm 2005, khi tụi tôi hớn hở lo trở về cho ngày gia đình họp mặt thì ngày nào cũng nghe mẹ báo là ba tôi không được khỏe. Sau 1 chuyến đi cuối cùng đó ba tôi về thì con bệnh hoàng hành. Có nhiều khi ăn uống không được, mẹ tôi lo lắm mong tụi tôi về sớm hơn dự định. Từ khi biết ba bệnh, tụi tôi mong muốn, hy vọng sự sống của ba kéo dài thêm được tháng nào hay tháng đó, nhưng chuyện gì đến đã đến, năm đó tụi tôi về mà trong lòng rất là buồn tẻ, cũng cảnh đơn sơ trụi lá để chuẩn bị vào đông mọi năm trước sao thấy im lìm bình an, nay thì thấy cây cảnh như ngậm ngùi, chia sẻ nổi buồn cùng anh chị em tôi. Trên đường từ phi trường về nhà khung cảnh buồn tênh, chả ai nói một lời gì chỉ muốn về gặp được ba sớm chừng nào tốt chừng đó. Căn nhà xưa nhỏ bé và cũ kỹ bên bờ hồ nơi mà có một thời khi anh chị em tôi chưa ai có gia đình đều sống chung như ước muốn của ba mẹ. Nhà lúc nào cũng tràn đầy tiếng cười đùa, phá phách của đám anh em tôi, căn nhà xưa hiện ra trước mặt, dáng ba tôi đứng ngay cửa chờ anh chị em tôi về. Những ngày cuối cùng bên ba, tôi thương ba tôi nhiều hơn. Cuộc đời ba trải qua nhiều thăng trầm. Lúc trẻ thì quên mình phục vụ cho đất nước trong quân đội, rồi bị khổ cực nơi trại tù cải tạo miền Bắc xa xôi, sống xót trở về với gia đình thời gian ngắn, lại phải lên đường vượt biển lo cho tương lai anh em tôi, mang trên mình cái tên tỵ nạn và làm lại từ đầu với hai bàn tay trắng khi đến xứ tự do này khi tuổi đã cao. Nay lại vướng vào cơn bệnh hiểm nghèo. Sao đời ba phải chịu nhiều thay đổi và bất công như vậy? Đó là vì thương ba nên tôi hỏi như vậy, chứ ba tôi thì lúc nào cũng lạc quan, không hờn trách đời và người.
*****
Ngày nay mùa Thanksgiving, không những là cơ hội cho anh chị em tôi hợp mặt đơn thuần mà là mùa tạ ơn và ngày tưởng nhớ ghi ơn công sinh thành dưỡng dục của cha mẹ. Và tìm cách trả ơn cuộc đời để đền đáp những người đã cưu mang và nâng đở tôi trong bước đời chênh vênh những ngày đầu đến Mỹ.
“Qua dầm dề mưa tuyết mới vui ngày nắng về
Có một đời khóc than mới hiểu đời đá vàng”. (nhạc Vũ Thành An)
LikeLike
Free thiệt hông, sao tui không biết, ở phi trường xài đã khó rồi. Mà cái laptop của tui bự như cái nhà, lôi ra lôi vô mắc công nên tui cũng chưa thử qua, nhưng có lần tui thấy một người trên SW xài, phải bỏ thẻ vào mới xài được! 🙂
LikeLike
Ủa, nhớ ông này nói bay từ Cali qua Arizona thôi, mà sao giờ nghe như bay về VN lận vậy 🙂
LikeLike
dzia` NJ thăm bé hàng xóm xưa(may cô Long khong đọc đuoc tieng V)
LikeLike
@NL Cuối tuần này về vui vẻ ở NJ / PA
Tuần sau thì bị “đi đày ở vùng kinh tế mới AZ”….hehehe. Đây là TL chứ đâu có phải “chảnh” như GLL…hehehe, đi từ CA qua AZ tui phải chạy cong đuôi chứ đâu có được bay như chú già cô.
LikeLike
@ACE
Khi qua đề tài mới, tui sẽ bày món roast beef hay prime rib cho có “mùi” lễ
(tui biet NL đang lây’ râu ông này cắm cằm bà kia cho ra topic mới)
LikeLike
sorry.. Post lại cho dễ đọc
@ All: Hôm trước tưởng NL để 3 tuần cho cái topic “Mùa Lễ Hội”, Tâm mới dự định phân ra làm nhiều tập để câu giờ. Bị bà con la quá (còn bị kêu chảnh này, chảnh nọ…..hehehe). Rồi topic trong blog thay đổi nhanh quá thấy post tiếp câu chuyện thì không thích hợp.
Hôm nay NL cho TL mượn nơi đây gởi ra cho ACE coi hết nguyên bài nha (làm trước xin sau….hehehe). Hứa với ACE mà không viết hết thì thấy kỳ kỳ (không như ai kia..để bà con năng nĩ hoài)
Chúc NL và ACE một mùa lễ tạ ơn vui vẽ và đầy ý nghĩa.
********
Nhà đông anh em và ai cũng có gia đình, có cuộc sống riêng. Rồi vì công ăn việc làm anh chị em tôi trãi dài trên nhiều tiểu bang của Mỹ từ NJ, TX, AZ và CA. Ba mẹ tôi không mong ước gì hơn là tụi tôi mỗi năm tụm về một lần cho đầy đủ, chung một mái nhà như thuở xưa để anh em được ngồi lại với nhau, ôn chuyện cũ và dự tính cho năm sau. Tụi tôi chọn dịp Thanksgiving để hợp lại cho tiện mọi đàng. Dĩ nhiên là Christmas, New Year, Tết VN nếu có cơ hội tụm về nữa thì tốt thôi, nhưng dịp Thanksgiving là chính. Nên đối với tôi ngày Thanksgiving là ngày trọng đại trong năm với tụi tôi. Bắt đầu vào tháng chín, khi mấy đứa con đã đi học lại rồi biết thời gian được nghỉ bắt đầu từ ngày nào, là tôi cũng xin vacation và lên chương trình về quê mẹ ở NJ thăm nhà. Mua vé máy bay sớm, đi mua đồ ấm cho mấy nhóc. Liên lạc với mấy đứa em ở xa cho mọi người biết giờ đến và về để tiện thì mướn xe chung hoặc đưa rướt, chờ nhau ở phi trường khi đến rồi cùng về nhà một lượt.
Mỗi lần nghe anh em tôi có vé về thăm nhà, mẹ tôi vui lắm cứ hỏi là mấy đứa muốn ăn gì để mẹ nấu. Tôi thì thật thà nói về thăm mẹ là chính. Mấy ông anh nghe như vậy thì là cho tôi nịnh mẹ tôi. Nhưng câu tới là thòng nhắc mẹ cho ăn canh khổ qua dồn thịt, thịt kho với trứng, canh chua, những món canh có hưong vị nước mắm. Lúc nào cũng vậy một tuần trước khi về là tôi chạy ra phố Bolsa quơ một mớ tré, chã ỐC, chã Huế coi như là đặc sản của Cali mà lúc nào mấy người ở nhà đều thích thưởng thức. Mấy thứ này thì đông đá đem đi đường dễ dàng hơn. Ngày ra đi, mấy đứa con tôi vui lắm cứ hỏi mấy tiếng thì tới nhà nội, cứ hỏi hoài làm tôi nổi quạu. Sau này tôi lựa mấy chuyến bay đêm, tới lúc tụi nhỏ ngủ dậy thì tới nơi.
*****
Nhưng đời nhiều khi oan nghiệt, mà tôi học được là không có gì là vĩnh cửu. Trong một kỳ khám nghiệm sức khỏe hàng năm, bác sĩ phát hiện ba tôi bị bệnh gan thời kỳ cuối. Thêm vài lần khám nghiệm thì bác sĩ có gọi cho anh chị em tôi gặp ở văn phòng để bàn tính đến chuyện điều trị cho ba. Ba tôi rất thản nhiên và lựa chọn là không chữa trị theo công thức chemotherapy, ba tôi nói “ba đã sống quá đầy đủ rồi, nếu mà làm chemo thì chắc sức khỏe ba không chịu nổi, thôi thì tới đâu thì tới”. Tụi tôi làm theo ý nguyện của ba. Sau khi rời khỏi văn phòng bác sĩ, ba lên chương trình du lịch thăm bạn bè, chiến hữu của ba, những người bạn tù cải tạo năm xưa coi như là lần hội ngộ cuối với những người mà ba đã một thời gắn bó.
Mùa Thanksgiving năm 2005, khi tụi tôi hớn hở lo trở về cho ngày gia đình họp mặt thì ngày nào cũng nghe mẹ báo là ba tôi không được khỏe. Sau 1 chuyến đi cuối cùng đó ba tôi về thì con bệnh hoàng hành. Có nhiều khi ăn uống không được, mẹ tôi lo lắm mong tụi tôi về sớm hơn dự định. Từ khi biết ba bệnh, tụi tôi mong muốn, hy vọng sự sống của ba kéo dài thêm được tháng nào hay tháng đó, nhưng chuyện gì đến đã đến, năm đó tụi tôi về mà trong lòng rất là buồn tẻ, cũng cảnh đơn sơ trụi lá để chuẩn bị vào đông mọi năm trước sao thấy im lìm bình an, nay thì thấy cây cảnh như ngậm ngùi, chia sẻ nổi buồn cùng anh chị em tôi. Trên đường từ phi trường về nhà khung cảnh buồn tênh, chả ai nói một lời gì chỉ muốn về gặp được ba sớm chừng nào tốt chừng đó. Căn nhà xưa nhỏ bé và cũ kỹ bên bờ hồ nơi mà có một thời khi anh chị em tôi chưa ai có gia đình đều sống chung như ước muốn của ba mẹ. Nhà lúc nào cũng tràn đầy tiếng cười đùa, phá phách của đám anh em tôi, căn nhà xưa hiện ra trước mặt, dáng ba tôi đứng ngay cửa chờ anh chị em tôi về. Những ngày cuối cùng bên ba, tôi thương ba tôi nhiều hơn. Cuộc đời ba trải qua nhiều thăng trầm. Lúc trẻ thì quên mình phục vụ cho đất nước trong quân đội, rồi bị khổ cực nơi trại tù cải tạo miền Bắc xa xôi, sống xót trở về với gia đình thời gian ngắn, lại phải lên đường vượt biển lo cho tương lai anh em tôi, mang trên mình cái tên tỵ nạn và làm lại từ đầu với hai bàn tay trắng khi đến xứ tự do này khi tuổi đã cao. Nay lại vướng vào cơn bệnh hiểm nghèo. Sao đời ba phải chịu nhiều thay đổi và bất công như vậy? Đó là vì thương ba nên tôi hỏi như vậy, chứ ba tôi thì lúc nào cũng lạc quan, không hờn trách đời và người.
*****
Ngày nay mùa Thanksgiving, không những là cơ hội cho anh chị em tôi hợp mặt đơn thuần mà là mùa tạ ơn và ngày tưởng nhớ ghi ơn công sinh thành dưỡng dục của cha mẹ. Và tìm cách trả ơn cuộc đời để đền đáp những người đã cưu mang và nâng đở tôi trong bước đời chênh vênh những ngày đầu đến Mỹ.
“Qua dầm dề mưa tuyết mới vui ngày nắng về
Có một đời khóc than mới hiểu đời đá vàng”. (nhạc Vũ Thành An)
LikeLike
@Tâm
Chúc em có những ngày vui bên gia đình. Thân
LikeLike
Khỏi cần phải mất công tìm kiếm tài năng viết văn mới. Chỉ cần bước vào blog’s NL, tìm đọc những bài viết các còm sĩ như là Tâm Thầy Lý, anh Ken Zip etc.. tâm hồn sẽ ấm lại, nhiều lúc cảm động muốn rơi nước mắt. 😦
LikeLike
Cám ơn TL đã chia sẻ. Dù sao nói ra được nỗi niềm cũng sẽ cảm thấy dễ chịu hơn. Chúc TL mùa Thanksgiving vui vẻ bên Mẹ & anh chị em cùng toàn thể gia đình! 🙂
LikeLike
Bài cảm động quá…
Xin chúc thầy Lý có được những giờ phút vui vẻ nhất bên gia đình. Tui cũng sống xa nhà nên tui hiểu được sự quý báu của những lúc được gần gũi bên Ba Má anh chị em.
LikeLike
@ Tâm hay quá ! chúc mừng Tâm !
hồi mới vô blog, Tâm cứ nói là không rành tiếng Việt. Vậy mà bây giờ viết hết bài nọ đến bài kia, còn Ngao thì không viết nổi một bài.
LikeLike
@Tâm : Tâm đang đua nú’o’c rút vó’i Ô’c rôi`đó nhe. Lúc đâù nghe nói Tâm không rành viê’t tiê’ng viêț làm AL yên tri’ ló’n là có đô`ng minh, ai dè đâu AL vâ²n lái xe 2CV còn Tâm chąy xe Porsche Cayenne đi đâu mâ’t tiêu rôi`..hic.. hic
@Ngao : còn laį hai chį em mi`nh lęt đęt đă`ng sau Ngao nhi² . Thôi đành nă’m áo chį Hu’o’ng Bang Bang cua² Ngao vây.
LikeLike
Cám ơn Tâm đã chia xẻ, chúc ngay lễ vui bên cạnh mẹ và anhc hị em
Thân ái
LikeLike
Cám ơn Mây đã hỏi thăm mắt của con T chắc không cứu được chỉ hy vọng không phải lấy ra thôi
@Thầy lý Computer ở nhà có tiếng việt nên tập gỏ cho quen có điều già rùi nên gỏ như cò mổ lâu lắm chúc thầy lý đi chơi vui vẻ
LikeLike
@Mr. T: Cầu xin ơn trên luôn ban muôn ơn lành cho GĐ Mr. T. Chúc luôn an vui và mọi sự như ý!
LikeLike
Tội nghiệp quá…
LikeLike
@Mr.T:
Hy vọng cháu có nhiều sức khỏe và nghị lực vượt qua sự khó khăn này.
LikeLike
@Mr T: Mong ơn trên ban phúc lành cho cháu.Chúc cháu được nhiều may mắn.
LikeLike
@ Mr. T
Chia xẻ với anh niềm đau.
Chúc anh có nhiều nghị lưc để vượt qua bao thử thách.
Kính chúc anh chị và gia đình đươc nhiều ơn phúc trong mùa lễ Thanksgiving.
LikeLike
Mr. T
Xin ơn trên với cháu bé và gia đình
Chuc mùa lễ an bình
LikeLike
hồi mới tham gia blog này, ghét nhất là ông GLL, tại ổng luôn thảy “móc câu” , có lẽ, D là người được “ưu ái” nhất đó 😦
LikeLike
Nhờ Đ là good traget cho practice nên bây giờ thảy móc đâu trúng đó , thx 😛
LikeLike
traget=target
LikeLike
Blog NL nổi tiếng quá rùi xin được trồng 1 cây si đằng trước sân và 1 cây
Bồ đề đàng sân sau.
NL
LikeLike
@Mr T
Tuy chưa quen biết, nhưng biết được Mr T là bạn của gia đình blog NL, nên tui cũng xin được làm quen và chia sẻ niềm đau với gia đình. Xin ơn trên ban phúc lành cho cháu
LikeLike