Chuyện cố nhân

Trưa qua, sếp dẫn cả phòng đi ăn trưa. Tại quán, một chú trong nhóm gặp người quen ố ba người, hai phụ nữ và một người đàn ông đều ở tuổi trung niên. Họ đứng nói chuyện khá lâu. Lát sau, khi trở lại bàn, chú bảo: “Học trò cũ. Một trong hai ‘cô bé’ đó chính là Duyên trong thơ Nguyễn Tất Nhiên. Còn kia là chồng của Duyên.”
Một anh đồng nghiệp thốt lên, “À, Duyên… ‘khiến người tên Duyên đau khổ muôn niên’ đó hả?”
Những người khác cũng nhao nhao, “ồ, ra là vậy. Nhưng trong hai người đó thì ai là Duyên?”
Rồi lại có những giọng “Suỵt! Suỵt! Cổ đang đi với chồng đó!”
Tôi buột miệng, “Ủa thì sao? Nguyễn Tất Nhiên có còn sống đâu!”
“Nhưng vẫn không nên để chồng cổ nghe tên Nguyễn Tất Nhiên ở đây. Cho dù là chuyện quá khứ và người kia cũng đã qua đời…”
“Ồ, no. Ðó là chuyện xa xưa…” tôi nhăn mặt.
Thế là một cuộc tranh luận nho nhỏ diễn ra. Chỉ có tôi và một anh nữa (chưa vợ :p) là cùng chung suy nghĩ: chuyện quá khứ là của quá khứ. Ghen tuông, hậm hực gì bây giờ nữa chứ? Ðiều quan trọng mình phải biết tin vào chính mình chứ.
Còn lại đều bảo lưu ý kiến: không thể dễ dàng nhắc chuyện cố nhân, cho dù đã chết, trước mặt chồng hay vợ.
****
Tôi nhớ lần đầu tiên tôi nói chuyện “nên chọn một thái độ nào khi nhắc đến người xưa của vợ/chồng/người yêu của mình” là năm học lớp 9, và nói với một cô bạn… ít nói nhất trong lớp.
Lần đó hai đứa ngồi tỉ tê chuyện gì đó, rồi bắt sang chuyện bạn trai-bạn gái. Cô bạn hỏi: “Theo L, có tồn tại một tình bạn thân giữa nam và nữ không?” Tôi khẳng khái: sao lại không! Và quả thực, đến giờ tôi vẫn có những người bạn khác phái thân một cách đặc biệt, nhưng đơn giản vẫn là bạn – không phải người yêu.
Khi ấy tôi cũng nói chuyện nếu sau này mình có “lỡ” gặp lại cố nhân của mình hay của người yêu mình thì chắc có lẽ cũng chào thôi, chẳng lẽ xem nhau như kẻ thù, mặc dù khi đó đã có yêu đương gì đâu, ngoài chuyện cảm thấy lòng mình có chút “xao động” bởi “một người lạ” 😛
Không hiểu sao ngay từ khi đó, ở lứa tuổi đó, tôi đã có cho mình những suy nghĩ như vậy. Ðến giờ, điều đó vẫn không thay đổi.
Có điều, tôi chỉ có trong đời, ít ra đến giờ này (:P), một lời tỏ tình và một mối tình song phương duy nhất, nên ông xã tôi không phải băn khoăn đến chuyện phải cư xử như thế nào với cố nhân của tôi. Còn lại những vấn vương “đời người ai cũng có” mà quan tâm để bụng thì… chết ráng chịu :p
Còn chuyện tôi đối với “cố nhân” của ông xã tôi thì rất bình thường. Với tôi, đó là chuyện đã qua. Tôi coi chị cũng như người quen của mình, bởi không có nhiều dịp tiếp xúc để có thể trở thành bạn. Tôi biết chị từ khi tôi chỉ mới là người yêu của ông xã. Anh chàng rủ đến nhà nàng vừa để giới thiệu tôi vừa để chia tay trước khi nàng lên đường đi xuất ngoại.
Ðằng đẵng bao năm, tôi lại có dịp trò chuyện với chị qua điện thoại khi sang đến đây. Và trong tôi, chị cũng là một người quen, là bạn của ông xã tôi. Chỉ vậy.
Khi bạn bè ông xã tổ chức họp mặt sau hơn 20 năm ra trường trung học, ngay tại ngôi nhà bé tí của tôi, tôi có dịp gặp lại chị, cả gia đình chị thì đúng hơn. Cũng ngồi nhắc những chuyện đời xưa, cùng cười, cùng vui với những kỷ niệm. Chỉ vậy, và rồi chia tay, mỗi người lại trở về tất bật với cuộc sống thường nhật cùng chồng cùng con.
Tôi luôn nghĩ rằng, thế giới tình cảm con người là một bí ẩn. Tình cảm đó có những dao độ, có những thăng trầm, lúc yên lúc lặng. Tôi tôn trọng xúc cảm của những người xung quanh. Tôi nghĩ rằng, mỗi người có một cách nhìn về thế giới quan, nhân sinh quan khác nhau, không ai giống ai, và tôi tôn trọng những dị biệt đó.
Có thể có lúc tôi phải thốt lên, “trời ơi, tại sao họ có thể nghĩ vậy hay làm như vậy được?” nhưng rồi tôi cũng có thể tự trả lời: “họ là họ, không phải là tôi. Tôi không rơi vào hoàn cảnh như họ nên tôi không thể kết luận họ là như thế nào. “Sông có khúc, người có lúc,” ngay cả bản thân mình, đôi khi mình cũng còn chưa hiểu hết!
Ừ, sao cũng được.
Mình không là họ, họ không là mình.
Miễn sao cảm thấy vui và hài lòng với cuộc sống là được.
Còn chuyện người tên Duyên thì cứ… “Thà như giọt mưa” vậy.

Thà như giọt mưa
Tho: Nguyen Tat Nhien
Nhac: Pham Duy