Entry for July 06, 2008 Chuyện của T và MT

Ngày lễ Độc Lập, 4 tháng 7.

Gần 10 tối thấy một cuộc gọi nhỡ của bạn. Bên tui 10h nghĩa là bên bạn đã là 1h sáng. Gọi giờ này, tức là có chuyện.

“Sao rồi?”, tui hỏi. “Mệt quá, L. ơi! Cứ nhì nhằng hoài, hy vọng cuối tháng này mọi việc sẽ xong. Mệt mỏi lắm rồi!”, bạn nói không cần giấu giếm…

Cứ vậy, tui cầm điệm thoại trong gần 1 tiếng đồng hồ để nghe bạn trút tâm tư mà không biết nên nói với bạn điều gì, ngoại trừ: “ừ, nghe rồi, đi ngủ đi, hôm nào rảnh L gọi lại cho.”

Tui ở Cali, bạn ở Texas. Bạn sang Mỹ trước tui khoảng 11 năm. Tui và bạn không học chung lớp nhưng lại là thân từ khi còn ở trung học, lên đại học, và cho đến bây giờ…

Bạn học bên Bách Khoa (nhờ bạn mà tui biết ông xã tui), tui học Sư Phạm. Hồi đó, lúc mới vào đại học, mỗi trưa, bạn hay đạp xe từ BK qua SP để đi ăn cơm ‘bụi’ chung với tui…

Tui có người yêu, lấy chồng, những vui buồn ngày ấy đều có bạn chia sẻ…

Rồi đến bạn thất tình, suốt cả tháng trời, cứ mỗi 6h sáng, nghe tiếng xe lạch cạch của bạn, tui ra mở cửa, bạn vào nhà ngồi ủ rũ 1 góc, đến trưa ăn 1 chén cơm, 3,4h lại chạy xe về. Bẵng đi thời gian không thấy bóng bạn, biết ngay là bạn và người yêu đã làm lành…

Rồi bạn đi Mỹ, cả bạn và người yêu của bạn đều buồn.

Tui vẫn còn nhớ những lần người yêu bạn đến nhà tui tâm sự: cô hay lang thang đến những nơi hồi xưa 2 người hay đến để nhớ về bạn…

Rồi lần đầu bạn trở về VN trong tâm trạng vừa chán nản vì vẫn chưa quen cuộc sống mới, vừa buồn vì nhớ người yêu. Bạn vẫn cứ hay chạy qua nhà mình, chỉ để ngồi 1 góc, rồi lâu lâu lại nói: “L mua bún riêu cho T. ăn đi, bên kia lâu quá không có ăn…”.

Lần kế nữa bạn về, vui hơn, vì đã có thể làm đám cưới với người mà bạn yêu, bạn nhớ và một thời gian sau, M.T đã sang đoàn tụ cùng bạn.

Trước ngày tui sang Mỹ, cả T., M.T cùng thằng nhóc có trở về thăm…

Như vậy, có phải quá đẹp cho 1 tình yêu?

Tui sang Mỹ chưa đầy 2 tháng, hôm trên đường lên nhà ông anh ở San Diego chơi, nghĩ đường xa, ngồi trên xe buồn, tui gọi hỏi thăm bạn. Không ngờ, tui gọi ngay đúng lúc vợ chồng bạn “xảy ra chuyện lớn”.

Nghe bạn kể trong suốt hành trình gần 2 tiếng đồng hồ, tui cứ chỉ biết kêu trời ơi!

Và từ đó đến nay (3 năm rồi), thỉnh thoảng, khi cần người nghe là bạn lại gọi cho tui. Và kể…

Nghe bạn kể, tui cứ thầm nghĩ: sao khi người ta yêu nhau, cái gì cũng hay và cũng đẹp hết. Rồi khi người ta muốn kể tội nhau, cái gì cũng được đưa lên bàn mổ để rạch ra đến tận cùng của những điều họ cho là xấu xa…

Ra tòa li dị, sau nhiều lần điều đình, trả giá, tranh cãi, hơn thua, cuối cùng họ cũng chia được cái trách nhiệm làm cha làm mẹ, tiền cấp dưỡng,… và cuối cùng họ đang chờ để chia nhau căn nhà, kẻ đòi nhiều, người muốn chia ít, ai cũng thấy công lao to lớn của mình trong việc làm sao để có cái nhà…

“Người đã không giữ được, tình yêu đã không còn, giành giật, tranh chấp chi nữa ba cái quỉ đó để rồi than mệt người!”, nghĩ vậy nhưng tui không dám nói với bạn. Bạn không là tui, và tui không phải rơi vào hoàn cảnh như bạn hiện tại

Không dám nói T., hay M.T ai đúng ai sai. Cả 2 đều từng là bạn mình. Mình nhìn thấy tình yêu của cả 2 ngay từ những ngày đầu mới hẹn hò, đau khổ khi sống xa nhau, rồi sum hợp,… rồi gây gỗ, và chia tay…

Không dám trách ai hết, chỉ tiếc mỗi chuyện: sao nỡ biến nhau thành kẻ thù đến như vậy?