Entry for March 17, 2008 Thú vui của một thời

Hai món giải trí mà tui mê nhất:

– nếu ra đường: đi quán uống càfê tán dóc với bạn bè (cho nên tui khoái về VN cũng chỉ vì 2 lí do: đi quán và đi gội đầu! Nghĩ đến đó thôi đã cảm thấy khoái rồi!)

– nếu ở nhà: chơi ráp hình

Tại sao tui mê chơi ráp hình thì tui không nhớ. Chỉ biết rằng tui bắt đầu ghiền nó từ sau khi lấy chồng.

Tui ráp bao nhiêu bức tranh rồi không nhớ nữa. Mới đầu là những bức tranh hình của Disney, khoảng 300-500 miếng. Hồi trước ráp xong, không biết cách nào để giữ lại nên tui dán xung quanh cái rương đựng đồ chơi của bé Ty.

Càng ráp càng mê. Tui bắt đầu đi kiếm mua những bộ ráp hình nhiều miếng hơn, phức tạp hơn. Và cứ mỗi lần mua 1 bộ ráp hình thì đồng thời phải đi đặt luôn 1 cái khung hình (cỡ 50cmmX75cm hay 45cmX60cm, có khi 70cmX90cm, đến ngay các tiệm làm khung hình để đặt đúng với kích cỡ của bức tranh).

Tui mê đến nỗi có những buổi tối, sau khi cho đứa nhóc ngủ xong, soạn bài xong, tui mới bắt đầu ráp, có khi tới gần 3-4h sáng, rồi mới đi ngủ để sáng mai có sức lên lớp.

Nhớ lúc mới sanh thằng Bi được 3-4 tháng thì dọn qua nhà chị Oanh ở ké để xây nhà mới. Trong thời gian này tui ráp rất nhiều tranh để trang trí cho nhà mới (và thực sự nhà tui chỉ toàn là tranh ráp!)

Không chỉ ráp tranh treo trong nhà, tui còn ráp để tặng cho nhiều bạn bè và thầy cô. 4 bức tranh này cũng là ráp để tranh trí cho 1 ngôi nhà mới xây của 1 anh bạn (Ảnh đi lựa mua những bức hình mà ảnh thích, còn tui chỉ việc ráp, mỗi bức này khoảng 2000-3000 miếng)

Bức tranh mà tui ráp nhiều nhất là 5000 miếng – tranh nàng Mona Lisa của Leonardo De Vinci (tui quên là ai đang sở hữu tấm tranh ráp hình này rồi).

Trước khi tui sang Mỹ, toàn bộ tranh ráp tui tặng hết cho bạn bè. Những người tui nhớ chính xác còn treo tranh ráp của tui là nhà thầy Thiện Minh, thầy A, Minh Thành, Nguyễn Minh, cô Hoàng Dung, Bích Châu, Thanh Vy, anh Dân (4 bức tranh trong entry này), 1 bà chị chồng tui cũng mang theo 1 bức sang Úc… Còn ai nữa thì không nhớ nổi.

Có người nói thú vui của tui sao mà mất thời gian quá, chưa nói đến chuyện tiền (vì những tranh đẹp, cùng với khung cũng rất nhiều tiền). Có thể. Nhưng cảm giác khi tui ngồi ráp tranh lạ lắm: dường như quên hết mọi thứ, chỉ tập trung suy nghĩ, ngắm nhìn xem miếng nào trong số 2-3 ngàn miếng nhỏ kia được đặt ở vị trí này, chỉ duy nhất 1 miếng thôi. Đôi khi cũng tưởng là chính nó, nhìn rất khít khao… nhưng lại không phải. Và chỉ cần 1 miếng sai thì toàn bộ những miếng khác sẽ không thể vào đúng khớp được!

Cũng từ việc ngồi ráp tranh đó mà tui đã ngẫm nghĩ ra bao nhiêu câu chuyện của cuộc đời…

Đây không phải là những bức tranh tôi thích (trừ bức hình cô gái), nhưng đợt về VN vừa rồi, ông xã tui chỉ chụp được có bấy nhiêu thôi.

Nếu có ai thương tui, nhân dịp nào ghé nhà những người mà tui kể ở trên thì nhớ chụp lại và gửi sang cho tui nghe! Cám ơn nhiều lắm đó!

(Từ hồi sang Mỹ đến giờ, tui chưa hề ráp bức nào. Hôm đầu năm, có ông anh rể của ông xã ghé chơi, và mua cho tui 1 hộp ráp hình nhưng đến giờ vẫn còn chưa mở ra vì không có khung!)

Bức tranh này thiếu mất 1 miếng! Rất nhiều tranh tui ráp cũng ‘bị’ như thế này! Không phải lỗi tui đâu! Đây là sự cố tình của nhà sản xuất!